Mặt trăng ở trên cao chiếu sáng cả bầu trời, bên dưới dòng sông Ô Giang đang chầm chậm chảy về hướng Đông.
Tối nay, gió thổi rất mạnh.
Mặc dù dòng nước chảy rất mạnh nhưng trên mặt nước tuyệt không hề có lấy ngọn sóng lớn nào thậm chí có thể nhìn thấy cả bóng trăng trên mặt sông. Tại hai bên bờ sông Ô Giang có hơn vạn người, đa số trong đó là những người dân bình thường thích xem nào nhiệt, tuy nhiên cũng có không ít người là cao thủ.
Tất cả mọi người đều nhìn thân ảnh trên sông Ô Giang một cách kính ngưỡng.
Thượng tiên!
Hắc bào phất phơ, mái tóc đen tung bay trong gió. Hạng Ương hai tay khoanh ở phía trước, đội mắt lạnh lẽo hiện đang khép lại. Đứng tĩnh lập trên không trung, Hạng Ương bình tĩnh chờ đối phương, trên mặt không có vẻ gì là nôn nóng.
Bên bờ sông Ô Giang, Tần Đức mặc thanh y nhìn Hạng Ương đứng trên không trung, trong lòng không kìm được nôn nóng.
"Hạng Ương hắn đã tới sớm như vậy, khí định thần nhàn, không biết Vũ nhi sẽ dụng cách gì để đối phó với hắn". Trong lòng của Tần Đức có chút lo lắng. Ông ta lo lắng vì lát nữa sẽ khai chiến, còn đối với việc Tần Vũ có đến không thì ông ta tuyệt đối tin tưởng, vì Tần Vũ là con trai của ông ta
Tần Đức đã biến đổi dung mạo. Người ngoài tuyệt không thể nhận ra ông ta
"Tần Đức"
Phong Ngọc Tử nhìn xung quanh rồi sau đó nhìn ánh trăng trên trời nghi hoặc nói " Hình như Hạng Ương hắn đã tới rồi, tiểu Vũ tại sao lúc này lại chưa xuất hiện nhỉ? Tới sớm để biết hoàn cảnh xung quanh thì sẽ tốt hơn chứ. Với lại bây giờ nó cũng đâu có việc gì làm nữa mà"
Không chỉ có Tần Đức và Phong Ngọc Tử cảm thấy nôn nóng mà những người tới quan chiến cũng cảm thấy sốt ruột.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

