Hai tay của Tần Đức run rẩy nắm chặt lấy lá thư. Những biểu tình trên khuôn mặt thay đổi liên tục.
"Phụ vương, tiểu Vũ như thế nào rồi? Trong thư tiểu Vũ viết những gì?", Tần Chính gấp gáp hướng về Tần Đức hỏi. Vào lúc này trong tâm của Tần Chính chợt xuất hiện những dự cảm không hay, nhất là khi nhìn thấy biểu hiện của Tần Đức.
Cơ mặt của Tần Đức giật giật, cặp mắt thoáng đỏ. Sau cùng ông ta hít một hơi thật sâu, lồng ngực như đang cố hấp thu lấy hơi khẩu khí này, nỗ lực áp chế tâm tư xao động trong nội thể mà ông đang phải chịu đựng.
"Vũ nhi", Tần Đức hai mắt đẫm lệ, trao bức thư cho Tần Chính.
"Phụ vương, tiểu Vũ nó…nó thật quá hồ đồ. Chúng ta có thể đợi mà. Dù gì cũng đã chờ đợi suốt mười mấy hai mươi năm rồi. Bây giờ…" Lúc này Tần Chính thật sự hoảng loạn. Tuy nhiên hắn cũng không có biện pháp, duổi theo ư? Từ đây tới Bá Sở quận, nếu là người như Phong Ngọc Tử thì cần phải mất cả một ngày, nhưng Tần Vũ thì chỉ cần một hai giờ là tới, bọn họ hoàn toàn không có cách nào có thể đuổi kịp. Tốc độ của Tần Vũ thật sự quá nhanh.
"Giờ thì sao đây? Một hai chục năm là một khoảng thời gian quá dài. Trong khoảng thời gian đó đã có rất nhiều chuyện xảy ra." Tần Đức lúc này hoàn toàn hiểu rõ những suy nghĩ và tâm ý của đứa con mình. Nhưng hiểu thì sao đây, trong tâm của ông vẫn cảm thấy đau đớn.
"Tiểu Vũ, tam đệ!", trên khuôn mặt của Tần Chính tràn đầy vẻ đau khổ, hắn đã hoàn toàn hiểu tam đệ muốn gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


