Tần Vũ quay về. Tần Đức lập tức cho người thông báo cho Tần Chính tại Ô Tuyết trấn. Tại Tịch Dương trấn gia nhân của Tần gia lấy lại được vẻ linh hoạt nói cười vui vẻ.
- Sư tôn, người nói chúng ta xuất quan ra tấn công quân đội của Tần gia.
- Không sai.
Hạng Ương bình đạm nói. Lam tiên sinh lập tức khom người nói:
- Sư tôn, đại quân của Tần gia đang ba hướng bao vây Phách Sở quận của chúng ta.Vào lúc này binh lực của chúng ta phòng thủ còn không đủ, sao vẫn còn điều động hai mươi vạn thiết kị? Việc này…..
- Tuyết Mưu, ngươi đã theo ta được bao lâu rồi.
Hạng Ương hỏi. Lam Tuyết Mưu cung kính trả lời:
- Đệ tử đã theo sư tôn cũng gần một trăm năm rồi.
-GầúầaĩửơờCếạìạ…ơậựếavọ
Hạng Ương cất tiếng than. Nghe thấy tiếng than từ trong rèm phát ra trong tâm của Lam Tuyết Mưu như bị điện giật. Đột nhiên, Tuyết Mưu chợt nhớ tới một điều đó là võ công của sư tôn.
- Có phải giữa sư tôn và Tần Đức đã có hiệp ước?
Lam Tuyết Mưu thận trọng hỏi. Hạng Ương phát ra một tràng cười lớn nói:
- Kể ra ngươi cũng không đến nỗi ngu lắm. Dĩ nhiên là giữa ta và Tần Đức có hiệp ước. Chỉ cần ta không đích thân rat tay thì đại quân ba hướng của hắn cũng không được tấn công. Bọn ta hiện tại duy trì thế cân bằng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


