"Phong nhi, mau ngồi xuống đi. Việc của Vũ nhi lát nữa con sẽ biết. Đừng nhìn nữa, là tam đệ của con, tam đệ của con vẫn còn sống mạnh khỏe đó." Tần Đức cười lên sung sướng, đã lâu rồi ông chưa từng cười thoải mái đến như vậy.
Tần Phong gật mạnh đầu, khẻ nói: "Chỉ cần tam đệ của mình không chết thì đã là việc rất đáng mừng ".
Tần Phong tức thì ngồi xuống. Năm người ngồi xong, Tần Đức mới nói:
"Vũ nhi, con tiếp tục kể chuyện của con khi ở Hồng Hoang đi."
Lúc nãy Tần Vũ đã nói đến việc bị quang trụ đánh trúng rơi vào Hồng Hoang, còn việc sau đó thì chưa kịp nói.
Tần Vũ cười rồi nói:
"Lúc đầu, sau khi bị đẩy tới chỗ ở của sư tôn con trong Hồng Hoang, con mới bắt đầu yên tâm tu luyện, sau đó lại cảm thấy Tứ Cửu Thiên Kiếp cũng đang tới gần. Bất quá… Tiểu Hắc còn vượt qua Tứ Cửu Thiên Kiếp trước cả con."
Tần Vũ mỉm cười nhìn Tiểu Hắc.
Mấy người Tần Đức, Tần Phong, Phong Ngọc Tử, Từ Nguyên đều nhìn về phía Tiểu Hắc, trong mắt đầy vẻ kinh dị.
Tần Vũ năm bảy tuổi đã thu một con ưng nhỏ. Việc đó mấy người Tần Đức đều biết, bọn họ tất nhiên cũng có thể tính ra thời gian tu luyện của Tiểu Hắc. Những yêu thú linh trí thấp ,tu luyện so với nhân loại thì khó khăn hơn nhiều, muốn mới mấy chục tuổi ít ỏi mà đạt tới cảnh giới Tứ Cửu Thiên Kiếp, cơ hồ là việc khiến người nghe phải kinh hãi.
"Tiểu Vũ". Phong Ngọc Tử than : "Hắc Ưng của con ban đầu ta cũng không cách nào xác định rõ thuộc chủng loại nào, hiện giờ nó có thể tiến vào Kim Đan cảnh giới nhanh như vậy, xem ra con Hắc Ưng này nhất định là một loại yêu thú mười phần đặc biệt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

