Có ai đó từng nói, ngày tình cảm của bạn được đối phương đáp lại, bầu trời đẹp một cách lạ thường. Thật ra bầu trời chưa từng thay đổi, có chăng là bạn dùng đôi mắt chan chứa tình yêu để nhìn bầu trời mà thôi. Cho dù ngày hôm đó mây đen giăng kín, hay mưa bão tầm tã, bạn cũng sẽ nói hôm nay thời tiết thật mát mẻ thích hợp để tắm mưa.
Bởi vì yêu cho nên bạn tạo ra vô vàng lý do để hợp lý hóa mọi thứ. Nếu như không yêu sẽ cảm thấy trời quá nắng, mưa quá to, không thích hợp để ra đường.
Chúng ta chỉ cần một lý do.
...
Có một đêm, cũng là lần hóa trị thứ ba, bốn sau đó, Quách Phương tựa lưng vào đầu giường. Bên cạnh là Cao Viễn Thành, cậu đang điều chỉnh dây truyền nước cho cô. Khi ấy Quách Phương nhẹ nhàng nghiêng đầu nói nhỏ với cậu một câu: “Viễn Thành, chúng ta có thể dừng xạ trị được không mình thấy đau quá.”
Giọng Quách Phương thì thào suýt nữa Cao Viễn Thành đã không nghe thấy. Cậu chạm nhẹ vào trán cô: “Nhóc con, cậu nói mấy lời khách sáo đó làm gì. Chỉ cần cậu sống lâu một chút tôi đã tạ ơn Trời Phật rồi.”
Mắt cô lim dim: “Bác sĩ chẳng phải chỉ tin vào khoa học sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

