Lúc Quách Phương kết hôn, Lâm Mỹ cũng có tham dự còn làm phù dâu cho cô. Tại khoảnh khắc đó Lâm Mỹ đã biết cuộc hôn nhân này đã định sẵn là bất hạnh, Quách Phương coi như lỡ dở nửa cuộc đời.
Ba năm qua, Quách Phương sống khép kín, không thường xuyên liên lạc với ai, chỉ nhu thuận làm một người vợ tần tảo của Tần Duật. Còn Lâm Mỹ phải quay cuồng với cuộc sống cơm áo gạo tiền, còn phải chịu đựng áp lực từ gia đình, mỗi ngày đều hối thúc cô ấy gửi tiền về nhà.
Không ngờ sau ba năm Quách Phương và Lâm Mỹ lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.
Ung thư cổ tử cung giai đoạn cuối. Có khác nào sấm sét giữa trời quang.
Nhìn Quách Phương xanh xao nằm trên giường bệnh, ánh mắt mờ nhạt, Lâm Mỹ không kìm được nước mắt.
“Quách Phương, con nhóc đáng chết này!” Lâm Mỹ ôm cô gào lên, khóc đến tê tâm liệt phế. Quách Phương đau lòng, lau nước mắt cho cô ấy: “Thôi nào, đừng khóc. Cậu như vậy mình sẽ khóc theo đó.”
“Cậu chỉ mới 26 tuổi thôi, Quách Phương cậu không được chết trước mình. Mình cầu xin cậu.”
“Được, được, mình không chết trước cậu. Mình còn có thể sống đến lúc cậu đi lấy chồng, làm phù dâu cho Lâm Mỹ.”
Quách Phương nở nụ cười dịu dàng mà yếu ớt. Dường như trên đời này không điều gì có thể tước đoạt đi nụ cười của cô. Quách Phương là người rất tỉ mỉ, lại hay để ý đến mọi người xung quanh. Mặc kệ là ai đối tốt với cô, hay chỉ lợi dụng cô, cô cũng dùng một lòng một dạ thật tâm đối đãi.
Một cô gái ấm áp như mặt trời ban trưa như vậy tại sao cuộc đời của cô từ đầu đến cuối không có lấy một chút ánh sáng. Lâm Mỹ không hiểu, cũng không cam lòng thay Quách Phương.
Quách Phương nằm bên cạnh Lâm Mỹ, tựa đầu vào vai cô ấy, nhẹ nhàng nói: “Lâm Mỹ, mình ly hôn rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

