Tần Duật chưa bao giờ nghĩ Quách Phương sẽ chủ động rời bỏ anh. Trong trí nhớ của Tần Duật, Quách Phương luôn thức đêm ở phòng khách chờ anh về, có đôi khi là bên bàn cơm nguội lạnh. Dù trễ thế nào, cô vẫn luôn đứng tại vị trí đó không xê không dịch.
Có lẽ khi con người ta nhận được tình yêu của một người nào đó quá lâu chúng ta sẽ đinh ninh rằng họ vẫn luôn ở đó, mặc định rằng họ không thể sống thiếu mình.
Nhưng có bao giờ bạn nghĩ tới, vào một ngày bình thường tỉnh giấc tan mộng người bên gối đã không còn chưa?
Tần Duật mơ màng thức dậy, anh vươn vai hưởng thụ cái nắng sớm của buổi sáng. Hé mắt nhìn bên cạnh, vẫn như mọi ngày là một mảng trống rỗng, ngay cả một nếp nhăn cũng không có.
Quách Phương này cẩn thận y như có bệnh.
Bước vào phòng tắm, Tần Duật thư thái vệ sinh cá nhân. Lúc cạo râu còn không khỏi tưởng tượng Quách Phương cầm chiếc mui vẫy qua vẫy lại nói: "Tần Duật, ăn sáng thôi!" Sau đó anh sẽ nhắc lại với cô chuyện tối qua, rằng muốn hoãn chuyện ly hôn một thời gian. Không biết người phụ nữ này sẽ vui mừng đến mức nào?
Nghĩ đến đây, Tần Duật bất giác bật cười không cẩn thận làm dao cạo râu xướt vào da, máu từ từ rỉ ra, đau rát. Tần Duật vội vã rửa mặt, nhìn khuôn mặt trong gương xuất hiện một vết xước nhỏ không khỏi nhăn mày.
Quách Phương sẽ lại lải nhải anh không cẩn thận cho xem.
Nhưng sợ là, anh không còn cơ hội để nghe thấy giọng nói của Quách Phương thêm một lần nào nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

