Phật Đà A Nan trước khi xuất gia từng yêu mến một thiếu nữ. Phật Tổ hỏi A Nan:
“Con yêu người con gái đó đến mức nào?”
A Nan trả lời: “Nguyện hóa thành cây cầu đá xanh, chịu 500 cơn gió lốc, 500 năm nắng đổ, 500 năm mưa sa, chỉ cầu người con gái đó đi qua cầu.”
Quách Phương không biết tình yêu của cô có cao cả và vĩ đại như Phật Đà A Nan hay không. Nhưng cô cũng yêu một người bất chấp hậu quả, yêu một người tha thiết tâm can, chẳng mong cầu đáp lại.
Có lẽ thứ tình yêu chân thành nhất là thứ tình yêu không chiếm hữu, không cưỡng đoạt một lòng một dạ hi vọng đối phương hạnh phúc.
Quách Phương tựa hồ đã rơi vào hố sâu không đáy. Trên đầu là ánh sáng, xung quanh là bóng tối. Cô rất sợ hãi, chỉ có thể mò mẫm đi về phía trước.
Quách Phương không cầm được nước mắt cô muốn ôm lấy bản thân của quá khứ vào lòng nhưng chạm vào mới phát hiện mọi thứ chỉ là ảo ảnh.
Cô cảm thấy tâm hồn mình dường như nứt toạc, bên trong lại hoàn toàn trống rỗng. Quách Phương vô định bước từng bước, phía trước xuất hiện một luồng sáng chói mắt. Cô đưa tay che mắt, thông qua khe hở ngón tay nhìn thấy Cao Viễn Thành lúc nhỏ, đầu cắt tóc hói cua trên người là chiếc áo thun ba lỗ nhuốm bẩn, cậu chỉ vào ngực mình dõng dạc nói: “Nhóc con, sau này Cao Viễn Thành tôi sẽ bảo vệ cho cậu.”
...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

