Để có thể cùng Lâm Mỹ và Cao Viễn Thành đón giao thừa, Quách Phương đã tranh thủ ngủ mấy lần trong ngày. Cô sợ đến lúc đó mệt quá lại ngủ quên mất thì không hay.
"Quách Phương, nhìn kìa nhìn kìa có đẹp trai không? Tớ gả cho anh ta nhé? A, hay là anh này. Không, không anh bên kia đẹp trai hơn."
Mắt Quách Phương cong cong: "Được, được cậu có lấy hết tớ cũng sẽ ủng hộ."
"Chà, đúng là bạn thân của tớ."
Quách Phương chớp chớp mắt. Cô cảm thấy hàng mi nặng trĩu, cơ thể cũng khe khẽ lắc lư. Ban ngày ngủ nhiều như vậy, thế mà bây giờ vẫn mệt mỏi vô cùng. Trực giác nói cho cô biết bản thân có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.
Cô lại theo thói quen dặn dò: "Lâm Mỹ, làm chuyện gì cũng phải cẩn thận, đừng quá nóng vội. Lúc đi làm chuyện có thể nhịn thì cứ nhịn đừng đề cao cái tôi mình quá, sẽ thiệt thân. Viễn Thành, cậu cũng đừng cứng nhắc như vậy. Người ta mến mộ cậu, cậu lại bảo người ta tự xem lại bản thân như vậy là không được. Sang năm đã 27 tuổi rồi cũng nên kết hôn đi thôi."
Quách Phương càng nói càng giống một bà lão gần đất xa trời trước khi đi phải dặn dò con cháu đủ điều.
Lâm Mỹ cảm thấy miếng bánh đang ăn bị nghẹn lại trong cổ họng. Cao Viễn Thành chỉ cười trừ đáp: "Tôi biết rồi, nhóc con."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)