Vừa mới ra khỏi thang máy, tôi như c h ế t lặng, đứng c h ô n chân tại chỗ.
Chiếc Maybach quen thuộc đỗ trước thang máy, và chủ nhân của nó đang tựa người vào cạnh xe, nhắm mắt lại.
“Đến rồi à.” Nghe thấy tiếng, Lục Trạm mở mắt, quay người lại, mở cửa bên ghế phó lái ra.
“Lên xe đi.”
8
Tôi thừ người, đứng c h ô n chân tại chỗ.
“Em… em không biết là anh.” Tôi nắm chặt túi xách: “Em đi xe khách cũng được…”
“Lên xe đi.” Anh nói, giọng điệu không cho phép người ta từ chối.
Tôi cắn môi, ngồi vào ghế phó lái.
Đây là năm tiếng gian nan nhất trong đời tôi.
Suốt cả chặng đường, Lục Trạm luôn im lặng, bầu không khí trong xe như bị đóng băng, khiến người ta không sao thở nổi.
Trong xe đang bật đài FM121.1, trước kia lúc Lục Trạm lái xe, tôi hay chỉnh đến đài này.
Rõ ràng trước đây tôi thích nghe nó nhất, nhưng giờ đây tự dưng lại thấy đau đầu.
Hơi thở của anh cách tôi rất gần, cảm giác ngột ngạt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này khiến tôi phải quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng không biết mình đã thiếp đi từ khi nào.
Lúc tỉnh dậy, chúng tôi đã đi qua một trạm dừng chân.
Tôi ngồi dậy, chiếc áo trượt từ người xuống.
Là áo khoác của Lục Trạm.
“Dậy rồi à.” Anh nhìn thẳng về phía trước: “Nếu đói thì trong xe có hamburger đấy, anh vừa mới mua ở trạm dừng chân, vẫn còn nóng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


