9
Hôm sau, tôi thức dậy trong vòng tay của Lục Trạm.
Tối qua, anh ôm chặt tôi, bắt tôi gọi anh là chồng hết lần này tới lần khác.
“Bà xã.” Anh đưa tay lên, dịu dàng vuốt ve gò má tôi: “Em có biết, anh vẫn luôn đợi em nói với anh không?”
“Sao anh không giận em?” Tôi cứ khóc mãi: “Em lừa dối anh, tại sao anh không giận em.”
“Giận chứ.” Anh ôm tôi vào lòng, thở dài: “Sao không giận…”
“Giận em tại sao không chịu nói cho anh biết, giận em nói đổi là đổi, không chút lưu luyến.”
Tôi ngẩn người, ngẩng đầu lên, nhìn anh qua làn nước mắt.
Hôm ấy ở trong b ệnh v iện, đó là lần đầu tiên tôi gặp anh dưới thân phận của “Lư Thanh Thanh”.
“Đồ ngốc…” Anh cụng trán vào trán tôi, thở dài.
“Nhưng…” Tôi càng ngơ ngác hơn: “Rõ ràng trước đây, anh… anh…”
Rõ ràng người anh thích là Lư Thanh Thanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


