7
Về đến văn phòng, đúng lúc tôi nghe thấy mấy đồng nghiệp đang tám chuyện với nhau.
“Không biết nhà họ Lư tích được đức gì nhỉ.”
“Chứ gì nữa?”
“Năm ngoái có vài dự án, nếu không phải do hợp tác với Lục Thị, còn khướt họ mới giành được.”
“Tôi nghe bảo…”
Thấy tôi đi vào, Tiểu Triệu vẫy tay nói: “Tiểu Doãn, mới tìm cô xong, người bên phòng mua hàng bảo tối nay liên hoan, kêu chúng ta đi cùng, cô có đi không?”
Tôi cười nói: “Tôi không đi đâu, tôi vướng chút việc nhà, đang tính xin phép về sớm.”
“Thế à.” Tiểu Triệu cười nói với mấy người khác: “Mấy sếp lớn bên phòng mua hàng phải thất vọng rồi.”
Tôi không hiểu nhìn cô ấy.
Bọn họ phì cười, Tiểu Triệu chớp mắt nói: “Bình thường cũng chẳng mời được chúng tôi được bữa nào, cô vừa đến cái họ đã tới, kêu là cảm ơn chúng ta vẫn luôn giúp đỡ họ rồi, vốn đã có ý khác.”
Cô ấy đi tới, khoác tay tôi: “Nói thật nhé, đã có vài người tới hỏi tôi thông tin của cô rồi đấy. Tiểu Doãn, cô có bạn trai chưa?”
Tôi ngây người.
“Tôi kết hôn rồi.” Tôi đáp.
“Thật đấy à.” Tiểu Triệu vô cùng ngạc nhiên.
“Tôi đã bảo mà.” Một người khác cười nói: “Cô ấy thế này, đã bị người ta giành từ lâu rồi, nào đến lượt bọn họ chứ.”
“Tôi rất tò mò.” Tiểu Triệu vui vẻ nói: “Chồng cô làm gì vậy? Có thể cưới được một cô vợ xinh như cô.”
“Hoạ sĩ.” Tôi nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


