Tô Tô nhếch miệng nhỏ cười cười, ba chỉ nói không được dùng nắm đấm, nhưng chưa nói không được dùng đầu ngón tay nha.
Cô bé từ từ nắm bàn tay lại.
Tần Dư Trạch thấy lạnh hết cả lưng, vừa u uất vừa tức giận.
Rốt cuộc là tiểu quái vật này ở đâu chui ra vậy! Tức chết hắn!
Không được, hắn phải nói chuyện này cho mọi người trong nhà. Một mặt để ba mẹ điều tra lại lai lịch của đứa bé này một chút, mặt khác để bọn họ chuẩn bị tâm lí thật tốt!
Tần Dư Trạch quay về phòng ngủ, lấy điện thoại gọi cho ba hắn Tần Hành Chi.
Điện thoại vừa kết nối, liền nghe thấy Tần Hành Chi tra hỏi tình hình trong nhà: "Tiểu tử thối, ông bà nội con thế nào rồi? Sau khi về nhà ở có quen không?"
"Ông bà nội không có chuyện gì, nhưng lại mang về một bé gái ba tuổi rưỡi đến bốn tuổi, nói là con gái họ." Tần Dư Trạch trầm mặt, mày nhăn thành chữ xuyên.
"Tên tiểu tử thối này, con nói bậy cái gì đấy? Ông bà nội con lấy đâu ra con gái? Con chơi game đến mức ngớ ngẩn rồi phải không?"
"Con không ngớ ngẩn! Con hỏi rõ ràng rồi, hơn nữa đứa bé đó rất khỏe, vừa rồi còn làm vỡ tung cửa thư phòng con."
Bây giờ nhắc lại, Tần Dư Trạch vẫn cảm thấy kinh hoàng như cũ.
"Con đúng là càng nói càng vớ vẩn. Con đọc tiểu thuyết hay là ngủ đến ngớ ngẩn rồi? Được rồi được rồi, đợi ba với mẹ con về lại nói đi. Lát nữa ba còn phải họp, con nhớ chăm sóc tốt cho ông bà."
Về việc con trai nói ba mẹ ông mang về một bé gái, Tần Hành Chi không quá quan tâm, vội vàng cúp điện thoại.
Tần Dư Trạch bị cha già cúp điện thoại, liền đổi qua gọi cho mẹ hắn, kết quả không ai nghe.
Gọi cho anh cả, điện thoại lại thông báo không thể kết nối.
Tần Dư Trạch mới nhớ ra, vì hắn đánh nhau ở trường, bị bắt vào Cục Cảnh sát, sau khi anh cả bảo lãnh hắn ra ngoài thì chặn hắn luôn rồi.
Vì thế, hắn bây giờ có khổ mà không thể nói, ngay cả một người để bàn bạc cũng không có.
***
Hai ngày kế tiếp, Tô Tô đã quen nhà mới của bé hơn.
Cô bé có đến mấy người anh trai chị dâu cùng cháu trai, nhưng tiếc là họ đều không ở nhà, nghe nói đã ra ngoài đi công tác, qua hai ngày nữa mới về.
Nhà lớn Tần gia ở khu nhà giàu nổi tiếng nhất thành phố Hoa, sống trong tiểu khu đều là những người giàu có và quyền lực ở thành phố Hoa.
Lần này ông cụ Tần cùng vợ đưa Tô Tô về thành phố là vì có một chuyện quan trọng phải làm, chính là tìm nhà trẻ cho Tô Tô đi học.
Môi trường sống ở quê rất tốt, chỉ là ít người thiếu tài nguyên.
Bọn họ không muốn để con gái bảo bối của mình thua ở vạch xuất phát.
Mới sáng sớm, ông cụ Tần và bà cụ Tần đã ăn mặc chỉnh tề, dắt tay Tô Tô ra ngoài.
Chuẩn bị mang Tô Tô đi xem nhà trẻ.
Hôm nay Tô Tô ăn mặc rất nhẹ nhàng, áo thun nhỏ in hình bông hoa, phối với quần nhỏ màu kaki, đơn giản gọn gàng, tiện cho bé hoạt động.
Khi ra đến cổng đúng lúc gặp được Tần Dư Trạch đang muốn ra ngoài đánh bóng rổ với bạn.
"Cháu trai!" Tô Tô chủ động cùng Tần Dư Trạch chào hỏi, còn vẫy vẫy tay với hắn.
Bởi vì cô bé còn nhỏ, nói chuyện chưa sõi, hai tiếng cháu trai nói ra còn chưa rõ ràng lắm, có cảm giác mềm mại đáng yêu.
Nhưng Tần Dư Trạch lại không nhịn được rùng mình.
Hai ngày nay ở nhà, hắn cố tránh đứa bé này càng xa càng tốt.
Kết quả trốn được mồng một nhưng không trốn được mười lăm, hôm nay vừa ra ngoài đã gặp được.
Tần Dư Trạch chỉ đành giả vở không nghe thấy.
Hắn không nhìn thấy, không nhìn thấy, không nhìn thấy gì hết, không có cô nhỏ, không có tiểu quái vật.
Đều là ảo giác! Tất cả đều là ảo giác!
Tần Dư Trạch tăng tốc, càng đi càng nhanh, thoáng cái đã không thấy bóng dáng đâu.
Ông cụ Tần khẽ hừ một tiếng: "Tiểu Quai Bảo không cần để ý hắn, chúng ta đến trường! Hôm nay đi gặp bạn mới!"
Tô Tô gật đầu, thực ra bé không muốn đi nhà trẻ lắm.
Cô bé đã một tăm linh ba tuổi rưỡi rồi! Nhà trẻ gì đó, bé đã sớm không cần phải đi.
Nhưng ba mẹ mong muốn cô bé đi học, vậy cô bé chỉ đành phải đi vậy.
Tô Tô phải đi nhà trẻ Phong Đỏ trong tiểu khu, đây là nhà trẻ quý tộc nổi tiếng ở vùng này.
Vì gần nhà nên hai ông bà cũng yên tâm.
Đến nhà trẻ, Hiệu trưởng biết ông cụ Tần đến nên đã đợi ở cổng từ rất sớm.
"Tần lão gia, Tần phu nhân, hai người đích thân đến thăm, thật là vinh hạnh cho trường chúng tôi." Vóc dáng Hiệu trưởng không cao, khuôn mặt tròn tròn, lúc cười lên hai mắt híp lại.
Ông nhiệt tình đi lên, chủ động bắt hai tay cùng ông cụ Tần.
Hai vị này đều là nhân vật được người kính trọng ở thành phố Hoa, đã từng một thời rung chuyển thương giới thành phố Hoa.
Cho dù hai người đã từ chức về ở ẩn nhiều năm nhưng trên dưới thành phố Hoa này vẫn phải nể mặt hai người vài phần như cũ.
Một hiệu trưởng nhà trẻ nhỏ bé như ông, đương nhiên không dám đắc tội.
"Không cần khách sáo." Ông cụ Tần vẻ mặt bình thản, vững như núi Thái Sơn.
Ngoại trừ con gái bảo bối nhà mình, còn đối với những người khác, ông cụ Tần trước giờ đều là ung dung lại uy nghiêm.
Hiệu trưởng mỉm cười nhìn qua Tô Tô mềm mại nho nhỏ ở bên cạnh.
Bé gái lớn lên trắng nõn, dáng vẻ rất được mọi người yêu thích, nhìn rất giống búp bê.
Những năm qua Hiệu trưởng nhìn thấy không ít bé gái xinh đẹp, nhưng người trước mặt tuyệt đối là đứa bé xinh đẹp nhất, được mọi người yêu thích nhất.
Hiệu trưởng cười nói với hai ông bà cụ Tần gia: "Đây chắc hẳn là cháu gái hai người phải không?"
"Nói bậy cái gì đấy?!"
Bà cụ Tần ngay lập tức không vui: "Đây là con gái chúng ta!"
Ông cụ Tần nghiêm túc nói: "Đây là con gái của chúng ta, con ruột!"
"Con gái?" Hiệu trưởng trợn to hai mắt, chăm chú nhìn Tô Tô.
Ông biết hôm nay ông cụ Tần sẽ đưa một bé gái đến nhà trẻ bọn họ. Ông cho rằng sẽ là cháu gái họ, nhưng tuyệt đối không ngờ đến lại có thể là con gái!
Tô Tô không thẹn thùng chút nào, thoải mái để Hiệu trưởng nhìn.
Hết nửa ngày Hiệu trưởng mới hoàn hồn, cười gượng gạo khen ngợi hai người: "Tần lão thái gia quả là càng già càng dẻo dai, thật khiến người khác người ngưỡng mộ a!"
Nhưng trong lòng lại thầm than, người có tiền đúng là có khác a, đã lớn tuổi như thế vẫn còn có thể sinh được? Chuyện này được coi là kỳ tích y học hay siêu năng lực đây?
"Cái đó, bảo bối nhà tôi liền giao cho ông! Ông phải chăm sóc tốt cho nó đấy!" Ông cụ Tần vừa dặn dò Hiệu trưởng vừa lưu luyến bịn rịn nhìn Tô Tô.
Đây vẫn là lần đầu tiên từ khi sinh ra đến giờ bé ngoan rời xa bọn họ... thật là không nỡ, không yên tâm!
"Ngài yên tâm, chúng tôi sẽ chăm sóc tốt cho bé, đến năm giờ hai người đến đón bé là được." Hiệu trường vừa cười vừa nói.
Phụ huynh không nỡ xa con bọn họ thấy nhiều rồi. Nhưng ông cụ Tần cùng bà cụ Tần đã lớn tuổi như vậy mà vẫn còn rưng rưng nước mắt. Ông ấy vẫn là lần đầu nhìn thấy.
"Năm giờ? Sao lại muộn như thế, bốn giờ không được à?" Ông cụ Tần hơi không hài lòng rồi.
Bây giờ mới tám giờ sáng.
Đến năm giờ chiều còn có chín tiếng.
Chín tiếng! Ông sắp không được nhìn thấy Tiểu Quai Bảo nhà ông tận chín tiếng!
_Hết chương_
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)