"Đúng vậy! Sao lại muộn như thế? Năm giờ mặt trời đều xuống núi hết rồi!" Bà cụ Tần cũng tán thành.
Hiệu trưởng ngượng ngùng cười cười, kiên nhẫn giải thích cho hai người: "Cái đó Tần lão gia, bình thường nhà trẻ đều tan tầm đó. Phụ huynh cũng thường tan làm muộn, họ đều mong muốn chúng tôi có thể cho nghỉ muộn một chút. Như vậy bọn họ cũng thuận tiện chăm sóc con cái."
Hai vị Tần lão không chấp nhận lý do này, chỉ cảm thấy sắp không được gặp con gái một ngày, đau lòng muốn chết.
Hiệu trưởng tiếp tục dỗ dành nói: "Như vậy đi, nếu giữa giờ hai người muốn đón bé về, cũng có thể, nhà trẻ chúng tôi cũng không có quy định bắt buộc đến năm giờ mới được tan học.
"Thế còn tạm được!" Ông cụ Tần miễn cưỡng chấp nhận.
Sau đó ngồi xổm xuống, nói với Tô Tô: "Tiểu Quai Bảo ngoan nhé! Ở lại chơi cùng các bạn mới trong nhà trẻ. Nếu nhớ ba mẹ có thể dùng đồng hồ thông minh để gọi cho chúng ta, ba mẹ liền lập tức qua đón con."
Tô Tô gật đầu: "Không sao ạ! Ba mẹ về đi! Con sẽ tự chăm sóc tốt cho mình."
Tô Tô vỗ ngực nhỏ của mình, rất là tự tin.
Ông cụ Tần lại nói: "Tô Tô, lát nữa con đừng khóc nhé, cũng đừng sợ."
"Con không sợ."
Tô Tô lắc đầu, sau đó vỗ vai ông cụ Tần: "Hai người phải ngoan, không được khóc nhè nha!"
Tô Tô không những không sợ, ngược lại còn an ủi hai người.
Sau đó không đợi bọn họ tạm biệt với bé, thoáng cái đã chạy vào trong nhà trẻ.
Không chút lưu luyến, cũng không quay đầu lại.
Không hề có một chút lưu luyến bịn rịn.
Con gái bảo bối của họ, đi nhà trẻ rồi!
Ông bà cụ Tần kiếp này đã sống hơn nửa đời người, nuôi được ba người con trai khôn lớn, còn có đến vài thằng cháu trai.
Trước đó bọn họ cũng không cảm thấy chuyện đưa con đi học lại không nỡ như vậy.
Mãi đến khi thấy con gái nhỏ bước vào cánh cổng nhà trẻ, bọn họ cảm giác như trái tim này cũng theo bảo bối vào đó rồi.
"Ông nó, ông nói xem nếu lát nữa bảo bối nhớ chúng ta có khóc hay không?" Bà cụ Tần hỏi ông già nhà mình.
"Nói không chừng sẽ khóc nha!"
Ông cụ Tần chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ khóc nhè của bảo bối nhà mình, liền đau đến thắt tim: "Bà nó, vậy làm thế nào? Lỡ như bảo bối khóc lại không tìm thấy chúng ta, đến năm giờ chiều mới có thể gặp, vậy không phải rất đáng thương sao?"
Vừa nghe ông cụ nói vậy, bà cụ Tần cũng sốt ruột: "Không được không được, chúng ta phải xem lại."
Sau đó bà cụ Tần kiễng chân nhìn vào trong nhà trẻ.
Ông cụ Tần không nhịn được nói: "Hay là chúng ta vào trong xem sao?"
Bà cụ Tần nghĩ nghĩ rồi lắc đầu: "Không được, không được! Hôm nay là ngày đầu tiên con gái chúng ta đi nhà trẻ, nếu như chúng ta luôn ở bên cạnh sẽ ảnh hưởng đến con bé."
Tuy trong lòng không nỡ rời xa con gái.
Nhưng lí trí lại lại mách bảo bản thân phải học cách buông tay. Bọn họ đã lớn tuổi, không thể chăm sóc con gái được mấy năm nữa. Trước khi đi bọn họ phải dạy cho con bé biết cách tự chăm sóc bản thân.
Thế là hai người nôn nóng đứng ở cổng nhìn vào trong nhà trẻ, nửa ngày cũng chưa rời đi.
Hơn nữa còn tưởng tượng một trăm dáng vẻ khóc nhè của Tô Tô, càng nghĩ lại càng khó chịu.
Vì thế ở cổng nhà trẻ liền xuất hiện một màn kì lạ như thế này: có hai ông bà cụ đứng ở đó rình coi cả ngày, người qua đường suýt nữa cho rằng họ là bọn buôn người mà báo cảnh sát.
_Hết chương_
Ed: Cảm ơn mọi người đã bình chọn, yêu lắm ý^^ Nay mình bonus thêm 2 chương nhé!
Hôm nay search thử truyện trên gg thì thấy web người ta hơn 1k lượt đọc, trang chính chủ lại chỉ có hơn 50 lượt, gấp 20 lần lận, nỗi đau này ai thấu... Tức ghê!
Tô Tô mà hai vị Tần lão hoài nghi sẽ khóc nhè nhớ bọn họ, sau khi vào nhà trẻ không hề nhớ bọn họ chút nào, càng đừng nói đến khóc.
Khi cô giáo dẫn Tô Tô vào lớp đúng là lúc các bạn nhỏ đang trong giờ hoạt động tự do.
Cô giáo giới thiệu Tô Tô với các bạn: "Các bạn nhỏ, yên lặng chút nào! Đây chính là bạn học mới đến của chúng ta, Tần Tô Tô. Mọi người vỗ tay hoan nghênh bạn nào!"
Các bạn nhỏ đều đồng thời vỗ tay.
Cô giáo nói: "Sau này bạn ấy chính là bạn học của chúng ta rồi, mọi người phải hòa thuận với nhau nhé! Không được cãi nhau nha!"
"Vâng ạ!" Tất cả các bạn nhỏ đều đồng ý.
Sau đó cô giáo dẫn Tô Tô đi làm quen với hoàn cảnh trong nhà trẻ một chút.
Học sinh trong nhà trẻ bọn họ không nhiều, nhưng hoàn cảnh rất tốt, bao gồm khu vực hoạt động trong nhà và khu vực hoạt động ngoài trời.
Có đầy đủ các hạng mục vui chơi giải trí.
Sau khi làm quen xong, cô giáo liền để Tô Tô tự mình chơi cùng các bạn nhỏ.
Một bé gái lớn hơn Tô Tô một chút chủ động đến bên cạnh bé.
"Chào cậu, tớ là Tần Lạc Vân, cũng họ Tần giống cậu, rất vui được quen biết cậu."
Tần Lạc Vân mỉm cười tự giới thiệu, thể hiện bản thân rất thân thiện.
Đa số tất cả trẻ em đi học trong nhà trẻ đều là con cái nhà giàu có ở lân cận.
Cũng có một số ít không sống ở gần đây, nhưng vào nhờ quan hệ.
Trong đó liền bao gồm bạn học Tần Lạc Vân này.
Ông nội cô bé này là em trai ruột của ông cụ Tần, nhờ vào quan hệ của Tần lão, cô bé này mới có thể đi học ở nhà trẻ quý tộc này.
Học phí đi học của cô bé này cũng là do nhà họ Tần trả giúp.
"Ừ, chào cậu." Tô Tô trả lời lại.
"Hôm nay là ngày đầu tiên cậu đến đây, mình mang cậu đi chơi được không?" Tần Lạc Vân nói với Tô Tô.
"Được." Tô Tô không có ý kiến gì.
Trước tiên tìm hiểu hoàn hoàn cảnh một chút luôn luôn chính xác.
Tần Lạc Vân dắt tay Tô Tô, mang bé đi chơi xếp gỗ.
Sau đó trong thời gian chơi trò chơi, Tần Lạc Vân nhìn đồng hồ thông minh của Tô Tô nói: "Đồng hồ của cậu thật đẹp, là mua ở đâu vậy?"
"Không biết." Tô Tô đâu có quan tâm những vật này là mua ở chỗ nào.
Tô Tô bị những đồ vật khác ở xung quanh hấp dẫn sự chú ý.
Tần Lạc Vân nghĩ nghĩ rồi lấy kẹp tóc trên đầu mình xuống, tặng cho Tô Tô nói: "Mình tặng kẹp tóc của mình cho cậu, cậu đem kẹp tóc của cậu tặng cho mình, chúng ta đổi quà cho nhau liền trở thành bạn tốt được không?"
Việc này là ba mẹ Tần Lạc Vân dạy cho bé, mỗi lần có bạn mới đến bé cũng đều làm vậy.
Các bạn nhỏ đổi quà với nhau, bình thường phụ huynh đều sẽ không nói gì.
Sẽ chỉ cảm thấy bọn họ rất thân thiết.
Mà phần lớn điều kiện gia đình của các bạn nhỏ trong nhà trẻ này đều rất khá giả.
Tần Lạc Vân có thể dùng những vật nhỏ chỉ có mấy tệ mấy chục tệ để đổi lấy những vật tốt có giá trị vài nghìn đến vài chục nghìn tệ.
Trước đây Tần Lạc Vân chính là dựa vào cách này để lấy được rất nhiều thứ tốt, còn không bị người khác nghi ngờ và chỉ trách.
Tô Tô nhìn qua kẹp tóc của Tần Lạc Vân rồi từ chối: "Mình thích cái của mình, không muốn đổi."
Đối với những thứ mình không thích, Tô Tô trước giờ đều dứt khoát từ chối.
Thích chính là thích, không thích chính là không thích, Tô Tô đương nhiên sẽ không tự khiến mình tủi thân.
Tần Lạc Vân nhỏ giọng giải thích: "Cậu không muốn làm bạn với mình sao? Mẹ mình nói, là bạn tốt thì phải đổi qua cho nhau, hay là cậu không thích mình?"
Nói đến câu cuối cùng, Tần Lạc Vân đã lộ ra vẻ mặt ấm ức.
Chiêu này dùng rất tốt.
Tần Lạc Vân biết mình lớn lên xinh đẹp, dáng vẻ ấm ức rất dễ khiến người khác thương xót.
Người lớn và một số bạn cùng trang lứa nhìn thấy đều sẽ mềm lòng.
_Hết chương_
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)