Đi đến cửa, Tô Tô nghe thấy bên trong có người hét: "Đi chết đi! Đánh chết mày! Vãi! ĐM..."
Không xong! Ba mẹ chẳng lẽ có nguy hiểm?
Có nguy hiểm!
Tô Tô dùng sức đẩy của.
"Phanh."
Cùng với một tiếng vang lớn, cửa phòng mấy chục cân ầm ầm đổ xuống đất, theo đó còn chấn động làm rơi hai ba mảng xi măng trắng ở trên tường bên cạnh.
Tần Dư Trạch đang chơi game trong thư phòng giật cả mình.
Trong nháy mắt đó hắn cho rằng đã phát nổ!
Hắn nhìn về phía cửa, thấy được bé gái mà hắn vừa nãy gặp qua ở ngoài cổng.
Bé gái một thân váy ngủ đáng yêu, mái tóc mềm mỏng buộc thành hai cái đuôi ngựa.
Trên mặt phấn nộn còn mang theo cảm giác mờ mịt vừa mới tỉnh ngủ.
Dưới chân bé là cánh cửa vừa đổ xuống đất...
Xảy ra chuyện gì?
Sao cửa đổ xuống rồi?
Chất lượng lắp đặt nhà bọn họ không có kém như vậy đi?
Đại trạch Tần gia mặc dù đã có nhiều năm, nhưng còn chưa đến mức đổ nát.
Tô Tô nhìn vào bên trong phòng: "Ai đang đánh nhau?"
Kì lạ, vừa nãy rõ ràng nghe thấy có người kêu đánh kêu giết a!
Cô bé nghe nhầm rồi?
Thấy trong phòng không có người đánh nhau, ba mẹ cũng không ở bên trong, Tô Tô liền thu lại tư thế.
Sau đó nhìn qua cửa bị đổ xuống ở bên cạnh, hình như dùng sức hơi mạnh...
Có chút lúng túng.
Đã nói không thể tùy tiện phá hoại tiền của...
Vì để bù đắp sai lầm của mình, Tô Tô đi qua, hai cánh tay nhỏ mềm mại nâng cánh cửa lên, muốn đem nó trở lại như cũ.
Dáng người nho nhỏ, nâng cánh cửa to to.
"Phanh."
Lại một tiếng vang lớn.
Cánh cửa giận dỗi nằm trên giá sách bên cạnh.
Cánh cửa và giá sách đụng vào nhau, cánh cửa nứt ra, giá sách đổ xuống.
Chấn động làm sách rơi đầy đất.
A! Dùng lực ấn lại hơi mạnh rồi!
Còn ấn nhầm chỗ.
Không làm thế nào được, cánh cửa hơi lớn, không nhìn thấy cửa ở đâu cả...
Kết quả hình như càng làm càng hỏng bét rồi...
Tô Tô có hơi ngượng ngùng quay đầu, hướng về phía Tần Dư Trạch đang trợn mắt há hốc mồm cười cười.
Một cánh tay nhỏ mập mạp vẫn nâng được cánh cửa nặng mấy chục cân.
Khóe miệng Tần Dư Trạch co rút, trong đầu nghĩ không ra từ thích hợp để đánh giá tình cảnh này.
Hai chữ "chấn động" không thôi đã không đủ để hình dung tâm tình lúc này của hắn.
Ông cụ Tần nghe tiếng vội đến, nhìn thấy con gái đang nâng một cánh cửa to lớn, huyết áp đều tăng lên rồi.
Ông cụ lập tức vội vàng tiến lên nâng giúp Tô Tô cánh cửa.
Không ngờ nặng như vậy, lão thái gia thiếu chút nữa không nâng được, suýt nữa thì gãy eo.
Tô Tô vừa thấy, lập tức đưa tay nâng cánh cửa lần nữa, trước ánh mắt dại ra của cháu trai, một cánh tay nhẹ nhàng nâng cánh cửa bị hỏng đặt xuống một bên.
"Ba, người không sao chứ?" Tô Tô đặt cửa xong, hơi áy náy nhìn người ba kiếp này của mình, đều trách cô bé không khống chế sức lực tốt.
Ông cụ Tần lập tức phủ nhận: "Không sao không sao! Ba rất tốt!"
Trước mặt con gái, ông cụ phải duy trì hình tượng người ba cao lớn.
"Oa, vậy là tốt rồi!" Tô Tô ngoan ngoãn gật đầu.
Nhân lúc Tô Tô không để ý, ông cụ Tần một tay vịn tường, một tay xoa eo.
Eo già của ông a!
Sau khi đỡ một chút, ông cụ Tần đứng thẳng người lại, dò hỏi chuyện vừa mới xảy ra.
"Tô Tô a, sao con làm hỏng cửa rồi?"
"Có người đánh nhau! Có nguy hiểm! Con vừa sốt ruột, liền đá hỏng rồi..." Tô Tô hơi ngượng ngùng gãi gãi cái đầu hạt dưa của mình.
"Đánh nhau?"
Ông cụ Tần vội vàng nhìn về phía Tần Dư Trạch: "Mày lại đánh nhau?"
Lúc này vẻ mặt Tần Dư Trạch sững sờ.
Đầu ong ong, vẫn còn đang hoảng sợ.
Ngây ra mười mấy phút, cuối cùng Tần Dư Trạch cũng có phản ứng.
"Ai đánh nhau? Con ở trong thư phòng chơi game, là con bé ấy tự xông ra đá hỏng cửa phòng của con! Thật là không tài nào hiểu nổi! Ông nội con bé ấy làm sao vậy? Đây là sức lực mà con người có thể có sao? Thực chất chính là tiểu quái vật!"
Bây giờ Tần Dư Trạch rất rất muốn biết tình hình bé gái không rõ lai lịch này là thế nào!
"Con đừng có nói bậy! Nó là cô nhỏ của con!" Ông cụ Tần nghiêm nghị răn dạy.
Ông có thể khoan nhượng việc cháu trai không học hành đàng hoàng, nhưng không cho phép hắn gọi con gái nhỏ của ông như vậy!
"Đừng nói là cô nhỏ của con, con bé có phải người Tần gia chúng ta hay không còn phải đợi bàn lại. Bây giờ con ngày càng hoài nghi lai lịch của con bé, người trong nhà chúng ta đều rất bình thường, chưa từng sinh ra người nào giống như tiểu quái vật này...
"Anh nói bậy! Tôi mới không phải nhặt về, tôi chính là con gái của ba, anh còn nói bậy, tôi sẽ đánh anh."
Tô Tô không vui rồi, nắm tay nhỏ rất muốn thử đánh người.
Cháu trai nhỏ này lúc nói cô bé là tiểu quái vật, lúc lại nói cô bé là nhặt về! Không thể nhịn!
Ông cụ Tần nhìn mặt con gái trở nên không vui, báo động trong lòng lập tức vang lên.
Con gái nhỏ của ông bụng dạ chân thành, đối xử với người mình thích rất tốt, nhưng với người mình không thích liền thích làm người ta gãy tay gãy chân.
Cháu trai này của ông còn tiếp tục bói bậy như thế, nắm đấm của con gái nhỏ sẽ dạy hắn làm người!
Ông cụ Tần thái độ nghiêm khắc nói với Tần Dư Trạch: "Tiểu tử thúi con đừng có nói bậy, cô nhỏ con là con ruột của ông! Hoàn toàn là thật! Còn thật hơn vàng! Con không được nghi ngờ thân phận của nó, cũng không được xưng hô bất lịch sự! Sức lực cô con chỉ lớn một chút xíu như vậy, lại không phải việc gì quan trọng."
"Ông nội, sức lực của con bé như này mà chỉ gọi là lớn một chút xíu sao?"
Tần Dư Trạch nhìn thư phòng bừa bộn của mình, chỉ cảm thấy cung phu nói dối không chớp mắt của ông nội mình vô cùng thâm hậu.
"Khụ khụ, đúng là không phải chỉ một chút. Cho nên con bình thường ngoan một chút, không có chuyện gì thì đừng ở trong phòng kêu đánh kêu giết, lần sau chơi game thì đeo tai nghe, nói nhỏ một chút."
Tần Dư Trạch không nhịn được nói: "Chơi game kêu hai câu thì làm sao? Ai chơi game còn có thể yên tĩnh?"
"Cô nhỏ con lại không biết đám con trai các con chơi game còn kêu đánh kêu giết! Con lại không nhất định phải kêu, bảo con yên lặng thì yên lặng một chút. Còn nữa, con nói mấy từ đó, sẽ dạy hư cô nhỏ của con! Sau này đều không được nói!"
Nếu như để con gái bảo bối của ông bị nhiễm thói nói bậy, ông sẽ lôi tiểu tử thối này ra hỏi!
Tần Dư Trạch sâu sắc cảm nhận được tiêu chuẩn kép của ông nội hắn.
"Ông nội, ông như vậy cũng có hơi tiêu chuẩn kép quá rồi."
"Tiêu chuẩn kép thì làm sao? Ông nói cho con biết, Tô Tô chính là cô nhỏ của con, là bề trên, con phải kính nhường nó, nếu không đừng trách ông dùng gia pháp!" Ông cụ Tần nghiêm mặt nói.
Tần Dư Trạch thở dài một hơi, nói thầm trong lòng, không tức giận không tức giận. Hắn, một người lớn mười bảy tuổi, không thể chấp nhặt với một đứa bé.
"Con biết rồi! Ông nói cái gì chính là cái đó, nhường con bé thì nhường con bé đi! Không thể trêu vào con trốn còn không được sao? Nhưng xưng hô thì đừng nghĩ! Con sẽ không gọi con bé là cô đâu! Cả đời này đều không gọi!"
Tần Dư Trạch nhường một bước, nhưng không gọi con bé là cô. Đây là giới hạn cuối cùng của hắn.
Ông cụ thấy vậy cũng không nói gì nữa, chuyện xưng hô ông tạm thời không ép buộc.
Ông cụ Tần quay về phía con gái mình, chỉ một giây vẻ mặt liền biến thành cưng chiều.
"Tô Tô không tức giận, cháu trai của con từ nhỏ chính là xấu tính, nói chuyện không biết nghĩ, nhưng lòng dạ không xấu, con đừng tức giận với nó, không cần đánh hắn được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)