Cổng trang viên Tần gia, thiếu gia Tần gia Tần Dư Trạch ăn mặc gọn gàng, đợi ông bà nội của hắn trở về.
Tần Dư Trạch năm nay mười bảy tuổi, thân hình cao lớn, mắt hoa đào, mày dáng núi, đẹp trai sành điệu.(T_T)
Trong trường học, Tần Dư Trạch được công nhận là nam thần giáo thảo.
Chỉ là mặc dù Tần Dư Trạch có nhan sắc và xuất thân vượt trội, nhưng lại là người có tính cà lơ phất phơ, bỡn cợt với đời.
Hôm nay nếu không phải những người khác trong nhà đều không rảnh qua đây, chỉ có thể để hắn đến đón, thì phần lớn là hắn vừa sáng sớm liền ra ngoài cùng đám bạn đi chơi game.
Đến giờ rồi mà người còn chưa thấy đâu, Tần Dư Trạch không kiên nhẫn nhìn qua đồng hồ.
Ông nội đang làm gì?
Làm sao còn chưa đến?
Đang lúc Tần Dư Trạch không kiên nhẫn, một chiếc xe van Ngũ Lăng Hoành Quang màu trắng dừng lại ở cổng trang viên xa hoa của Tần gia.
Tài xế lái xe mặc một cái áo ba lỗ, đội một chiếc mũ rơm, một bộ dáng vẻ nông dân.
Cửa sau xe mở ra, ông cụ Tần xuống xe đầu tiên, động tác lưu loát, hành động nhanh nhẹn.
Tiếp sau đó, ông cụ vô cùng cẩn thận dè dặt đưa tay dìu vợ mình, bà cụ Tần nhiều năm làm bạn cùng ông.
"Để ý chút, để ý chút, cẩn thận đừng để va vào đầu!"
Ông cụ Tần căng thẳng nói.
Tần Dư Trạch ở bên cạnh nhìn thầm nghĩ, ông bà nội cũng quá ân ái rồi đi!
Đều một bó tuổi như vậy rồi, còn lo lắng cho đối phương như vậy!
Chỉ thấy ông cụ Tần rón ra rón rén ôm một bé gái phấn điêu ngọc trác từ sau xe xuống.
Tần Dư Trạch kinh ngạc mở to mắt.
"Ông nội, em ấy là ai?".
Ông bà nội đang làm gì? Làm sao còn lôi ra một bé gái!
"Cháu đừng lớn tiếng thế! Sẽ làm ồn đến bé ngoan của chúng ta!" Bà cụ Tần vội vàng nói.
Không biết có phải là ánh sáng trở nên chói hơn hay là bị tiếng nói chuyện của người xung quanh làm ồn đến, bé gái chậm rãi mở mắt, một đôi mắt còn lớn hơn quả nho chớp chớp.
"Ba." Bé gái mở miệng, âm giọng trẻ con gọi ba.
Tần Dư Trạch sắp rớt hết cằm xuống đất luôn rồi.
Đây là tình hình gì vậy?
Bé gái này đang gọi ông nội hắn là ba?
"Ngoan, ngủ tiếp đi, chúng ta còn chưa về đến nhà, bé ngoan lại ngủ một lúc." Ông cụ Tần nghiêm túc cẩn thận dỗ dành.
Bé gái còn chưa tỉnh ngủ, vẻ mặt mơ hồ mềm mại dựa đầu vào vai ông cụ Tần, chỉ vài giây sau đã lại ngủ.
"Ông nội, bà nội, chuyện này là thế nào?" Tần Dư Trạch vẻ mặt kinh ngạc truy hỏi.
"Không thế nào cả, chính là ông và bà nội sinh cho ba cháu một em gái. Cũng chính là cô của cháu!"
"Ông nội, người... người đang nói đùa đi? Sinh cho ba cháu một em gái? Nhưng là hai người, hai người đều đã..." Tần Dư Trạch trợn tròn mắt, ông bà nội đều một bó tuổi như vậy a!
"Đùa cái gì, chúng ta không có đùa, đây chính là con gái nhỏ do ông và bà nội cháu sinh." Ông cụ Tần vẻ mặt nghiêm túc nói, biểu cảm nghiêm túc, một chút cũng không giống như đang nói đùa.
"Ông bà nội, con biết hai người vẫn luôn muốn có cháu gái, lão ba và các chú vẫn chưa thể thực hiện khiến hai người rất thất vọng. Nhưng nếu như hai người nghĩ muốn có bé gái để ôm, vậy bảo ba cháu hoặc các chú để bọn họ nhận nuôi, hai người tự mình nhận không quá thích hợp..."
Bà cụ Tần không vui rồi: "Đi đi đi, đây chính là con gái của chúng ta! Bà và ông nội cháu sống thư thái ở trong núi, không khí trong lành, sau đó... sau đó thì có rồi."
Nói đến đây, mặt bà cụ Tần hơi đỏ.
"Khụ khụ."
Sau khi hắng họng, bà cụ Tần tiếp tục nói: "Bànói với cháu, Tiểu Quai Bảo nhà ta chính là phúc tinh, đúng hôm bà sinh con bé, buổi tối bà và ông nội cháu mơ đều thấy mây ngũ sắc đầy trời!"
Mơ thấy mây ngũ sắc, đây tính là phúc tinh gì, không phải chỉ là nằm mơ thôi sao?
Ông cụ Tần tiếp tục nói: "Đúng vậy, hôm đó Tiểu Quai Bảo chào đời ông còn mơ thấy một con thụy thú toàn thân trắng như tuyết, có chút giống như Thiên Mã. Vì vậy con bé chính là phúc tinh do ông trời ban tặng cho chúng ta!"
Tần Dư Trạch bối rối không biết trả lời thế nào.
Ông bà nội hắn rõ ràng từ trước đến giờ không mê tín, làm sao nán lại mười năm ở trong núi, đã bắt đầu tin vào tin vào những chuyện không có thật này rồi?
Ông cụ Tần đã không muốn tiếp tục cùng cháu trai giải thích, ông đang vội vào nhà: "Được rồi, có lời gì vào trong lại nói, đừng làm ồn Tiểu Quai Bảo của chúng ta ngủ."
Nói xong hai ông bà cẩn thận dè dặt ôm đứa trẻ vào trong trang viên Tần gia.
Để lại Tần Dư Trạch đứng hứng gió ngoài cổng.
Ba mẹ hắn gần đây ở nơi khác, bảo hắn ở nhà đón ông bà nội, không nói còn có một người cô nha!
Ông nội hắn là Cựu Chủ tịch Tập đoàn Tần thị, mười năm trước sau khi đem sự vụ hàng ngày của Tập đoàn Tần thị giao phó cho các con trai, mang theo bà nội hắn về trong núi sâu ở quê.
Ông nội nói so với cuộc sống hiện tại thì càng hoài niệm cuộc sống hồi đó cùng bà nội ở trong núi.
Sau đó, mỗi khi đến ngày lễ tết các con các cháu bọn hắn sẽ vào núi cùng ông cụ đón tết.
Nhưng bắt đầu từ khoảng năm năm trước, ông bà nội liền không cho bọn hắn vào núi thăm hỏi, tìm đủ mọi lí do để tống cổ bọn họ.
Đến nỗi trong năm năm này, bọn họ đều chỉ gặp hai ông bà qua videocall.
Trong hơn mười năm này, hôm nay là lần đầu tiên hai ông bà từ trong núi ra.
Kết quả rất tốt, mang về một "quả bom" nặng kí!
***
Trong phòng ngủ, tiểu Đoàn tử trên giường lớn động động cánh tay, có dấu hiệu tỉnh lại.
Con mèo trắng bên cạnh bé cũng trở mình theo.
Qua một lúc, tiểu Đoàn tử mở mắt.
Đôi mắt xoay tròn nhìn xung quanh.
Phát hiện bản thân ở trong một căn phòng lạ lẫm, ba mẹ cũng không ở cạnh, bé một chút cũng không sợ.
Tô Tô từ trước đến nay liền không biết sợ là gì.
Thế giới trước bé là một con thụy thú Bạch Trạch hiếm thấy ở Thần giới, ra đời vừa tròn một trăm tuổi, còn chưa dứt sữa, đã bị tên khốn nạn nào đó một chân đạp xuống hạ giới.
Kẻ xấu lớn nói bé đều đã một trăm tuổi, còn chưa có tiến bộ gì, cần phải rèn luyện nhiều một chút để trưởng thành nhanh hơn!
Đáng ghét!
Tên khốn nạn đó!
Đập đập hắn, vẽ cái vòng tròn trù ẻo hắn!
Sau đó bé liền chào đời, trở thành con gái lúc xế chiều của Tần lão thái gia và Tần lão phu nhân.
Mặc dù ở thế giới nhân loại bọn họ hiện giờ bé thoạt nhìn mới ba tuổi rưỡi.
Nhưng trên thực tế bé là một con thần thú một trăm linh ba tuổi!
Hung mãnh!
Cường tráng!
Siêu dũng cảm!
Tô Tô nhảy từ trên giường xuống, hai bàn chân nhỏ đi trần trên sàn nhà.
Mèo con vốn đang ngủ bên cạnh Tô Tô cũng lập tức nhảy từ trên giường xuống, nhảy nhót đi theo bên cạnh chân Tô Tô.
"Hổ Tử ngoan, không được làm ồn."
Hổ Tử là thú cưng của bé, là một con hổ trắng hàng thật giá thật, chỉ có điều nhìn giống như một con mèo.
"Meo ô! Meo ô!"
Ta biết rồi, chúng ta xem tình hình trước!"
"Ô ô ô." Hổ Tử tỏ vẻ đồng ý.
Tô Tô đi về phía cửa.
Cô bé nghe được bên cạnh truyền đến tiếng ồn, kêu đánh kêu giết.
Tô Tô liền theo tiếng đi qua...
_Hết chương_
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)