“Bất cứ cái gì muốn làm tổn thương em, anh đều sẽ không dễ dàng buông tha.”
Lúc mấy người Hướng Nam chạy tới, Phó Thời Hàn đang dùng một tay kiềm chặt cổ Lý Trạm, đầu gối thúc vào bụng anh ta khiến anh ta đau đến nhe răng há mồm, trong miệng phun toàn những lời thô tục.
Phó Thời Hàn hiển nhiên là người từng tập võ, động tác quân nhân tiêu chuẩn, sẽ không gây tổn thương nhưng tuyệt đối không dễ chịu.
Hướng Nam và Thẩm Ngộ Nhiên mắt thấy không ổn, vội vàng chạy tới, một người giữ tay, một người kéo lại, ngăn cản Phó Thời Hàn đang kích động.
“Chuyện gì từ từ nói!”
“Xúc động là ma quỷ!”
Phó Thời Hàn không muốn cứ thế bỏ qua cho Lý Trạm, Thẩm Ngộ Nhiên không còn cách nào đành dồn sức ôm chặt eo anh, không cho anh tiến thêm nửa bước.
Mấy người không ngờ, Phó Thời Hàn trước nay lão luyện trầm ổn lại kích động như vậy, nhìn dáng vẻ phẫn nộ nổi hết gân xanh của anh, xem ra hôm nay hẳn là muốn lột da Lý Trạm đây mà.
Thẩm Ngộ Nhiên: “Sao vậy đây là… có gì nói chuyện hẳn hoi, đừng động thủ.”
Hứa Minh Ý đứng bên cạnh lẩm bẩm niệm Phật: “Bổn nhân cung cấp dịch vụ khám chữa, hai mươi tệ một người.”
Hướng Nam giữ chặt tay Phó Thời Hàn, trầm giọng nói: “Lão tứ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Trên mặt Phó Thời Hàn không cảm xúc, chỉ vào Lý Trạm, giọng nói cực kỳ âm u lạnh lẽo: “Lúc tớ đi vào, nhìn thấy cậu ta động tay động chân đánh con gái.”
“Ôi này! Cậu nổi điên cái gì!” Thẩm Ngộ Nhiên không ngờ vất vả lắm mới khống chế được một người, một người khác lại động thủ.
“Lão nhị, cậu nhìn gì vậy, mau giữ chặt cậu ấy.”
Hứa Minh Ý “ừm” một tiếng, đi tới ôn hòa khuyên nhủ Hướng Nam: “Quân tử động khẩu không động thủ.”
Hướng Nam lôi cổ áo của Lý Trạm lên, hoàn toàn không để ý tới Hứa Minh Ý đang nhã nhặn khuyên bảo bên cạnh.
“Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, đánh nhau là hành vi cực kỳ không văn minh, sẽ bị ghi lại đó.”
“Cậu xem, nắm đấm rơi trên người cậu ta, tay của cậu cũng sẽ đau có phải không, cậu còn trẻ tuổi, đừng vì chút khí thế nhất thời.”
Thẩm Ngộ Nhiên lườm một cái.
Phó Thời Hàn kéo Thẩm Ngộ Nhiên ra, đi qua giữ tay Hướng Nam lại: “Đủ rồi.”
Tay Hướng Nam nổi gân xanh, thở hổn hển, bàn tay nắm thành đấm không ngăn được run rẩy, nhìn giống như tức điên lên.
Thẩm Ngộ Nhiên nói nhỏ với Hứa Minh Ý: “Cậu nhìn người anh em kia bình thường không nóng không lạnh, thời điểm then chốt thật đúng là rất nghĩa khí, không quen nhìn tên kia bắt nạt con gái, vừa mới quyền kia, rất mạnh nha.”
Hứa Minh Ý tỏ vẻ cao nhân đắc đạo hiểu hết hồng trần, liếc mắt nhìn Thẩm Ngộ Nhiên, sâu xa nói: “Việc có chỗ cổ quái tất có yêu.”
Nhìn cái dáng vẻ mặt đỏ bừng bừng, tơ máu giăng đầy mắt, ra tay mạnh bạo, sao có thể là thấy việc nghĩa hăng hái làm, cái này mẹ nó căn bản chính là mối thâm thù đại hận giết cha đoạt vợ ấy chứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

