“Yên Yên, anh thật sự rất muốn em.”
Hai ngày sau, tổ nghiên cứu nhận được một thông báo đấu thầu công khai của thư viện, thư viện cần một người máy trí tuệ nhân tạo ngày bình thường có thể giúp các bạn học vài vấn đề đơn giản, đồng thời cũng giảm bớt gánh nặng công việc cho các nhân viên thư viện.
Đại học S là trường đứng đầu trong nước về phát triển trí tuệ nhân tạo, có tài nguyên tốt như vậy, đương nhiên không cần tìm những công ty khác đặt hàng, dứt khoát để Giám đốc thư viện ra mặt, hi vọng các tổ nghiên cứu của khoa hỗ trợ lẫn nhau để có thể chế tạo ra một người máy phù hợp với yêu cầu sử dụng của thư viện.
Đương nhiên chi phí phát sinh trong quá trình sáng chế thư viện sẽ chi trả toàn bộ, còn thưởng tiền cho sinh viên tham gia nghiên cứu.
Dự án đấu thầu công khai người máy của thư viện, đối với các sinh viên mà nói là cơ hội tốt để rèn luyện, còn mấy giáo sư trong khoa dẫn tổ nghiên cứu đều kích động.
Trong báo cáo công khai của buổi họp, các tổ nghiên cứu đều dùng máy chiếu để thuyết trình về ý tưởng sáng tạo mới của mình.
Trải qua bước đầu sàng lọc, lựa chọn hai giáo sư Đinh Bái và Chu Nham dẫn tổ nhỏ của mình để tiến hành nghiên cứu tách biệt, về phần cuối cùng lựa chọn thiết kế người máy của tổ nào, sẽ cần phải nhìn vào sản phẩm cuối cùng.
Cạnh tranh công bằng, có thể đốc thúc các thành viên trong tổ hoàn thành công việc tốt hơn.
Trong cuộc họp công khai, Hoắc Yên phát hiện, Diêu Vi An cũng tới.
Trưởng nhóm nghiên cứu là do giáo sư Chu Nham dẫn dắt, chính là Hứa Văn Trì bạn trai Diêu Vi An, cho nên cô ta tới xem cũng không có gì lạ.
Đợi đến tan họp, Lâm Sơ Ngữ lôi kéo Hoắc Yên đi vào nhà vệ sinh.
Tòa nhà Văn Đức có tuổi đời từ lâu, lại ở nơi vắng vẻ sâu trong rừng nhỏ rậm rạp. Sau cơn mưa bầu không khí trong vườn hoa nhỏ rất trong lành, hoàn cảnh yên tĩnh, dưới bóng cây có một nam một nữ, tiếng nói chuyện không lớn nhưng rất rõ ràng.
“Bài phát biểu lần trước trong ngày lễ kỷ niệm thành lập trường, anh và Phó Thời Hàn đều có tư cách, chủ nhiệm khoa lại chọn cậu ta, vốn là không công bằng. Văn Trì, lần này bất kể thế nào anh cũng không được chịu thua kém, không thể lại để cậu ta cướp được danh tiếng của anh.”
“Vi An, vì sao em lại phải nhất định tranh đua cùng cậu ta chứ, lần trước cậu ta được chọn làm đại diện sinh viên là thực chí danh quy, thành tích của anh mặc dù ngang với cậu ta nhưng cậu ta là chủ tịch hội sinh viên, điểm hạnh kiểm rất cao, anh lại không tham gia bất cứ hoạt động nào của sinh viên, đại diện cho sinh viên khẳng định không thể chọn anh.”
Giọng của Hứa Văn Trì không nóng không lạnh, hoàn toàn khác với giọng nói sắc bén của Diêu Vi An, một giọng như kim châm, một giọng như cục bông.
“Anh có tiền đồ một chút được không!” Diêu Vi An chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Còn chưa tranh đấu anh đã nhận thua, sao tôi lại cùng anh ở một chỗ chứ.”
Cô ta tức giận quay người muốn bỏ đi, Hứa Văn Trì vội vàng giữ cổ tay cô ta lại: “Em đừng tức giận, anh đâu có nói không tranh đấu.”
Diêu Vi An quay đầu, tức giận trừng mắt nhìn anh ta: “Anh nhất định phải giành được hạng mục thiết kế người máy lần này, không thể thua tổ bọn họ.”
Trong lòng Hứa Văn Trì thật ra không nắm chắc, tổ nghiên cứu của giáo sư Đinh Bái giành được không ít giải thưởng chuyên ngành trong và ngoài nước, nhất là Phó Thời Hàn, cậu ta không chỉ có kiến thức chuyên ngành giỏi mà còn có rất nhiều ý tưởng mới.
Nhìn ánh mắt mong chờ của Diêu Vi An, Hứa Văn Trì cảm thấy áp lực rất lớn, mặc dù không có lòng tin nhưng vì muốn làm người đẹp vui vẻ, anh ta chỉ còn cách miễn cưỡng nói: “Em yên tâm, anh nhất định sẽ dồn toàn lực, tranh thủ giành được hạng mục này.”
“Cái gì mà tranh thủ, anh nhất định phải giành được!” Diêu Vi An tức giận nói: “Không thể để em mất mặt.”
Hứa Văn Trì gật nhẹ, lại có chút lưỡng lự, nhỏ giọng nói nhỏ: “Chúng ta ở cùng nhau lâu như vậy, em còn chưa cho anh chạm vào người.”
Diêu Vi An lập tức lùi lại hai bước, cảnh giác nói: “Anh muốn làm gì?”
Hứa Văn Trì liên tục khoát tay: “Em đừng sợ, anh chính là… muốn cầm tay em.”
Diêu Vi An nghĩ nghĩ, đưa tay tới: “Vậy cầm đi.”
Hứa Văn Trì cầm bàn tay trắng nõn tinh tế của cô ta, đặt trong lòng bàn tay của mình vuốt ve.
Nhìn vẻ mặt thỏa mãn của anh ta, Diêu Vi An chỉ cảm thấy buồn nôn và dung tục, trong đầu lại hiện lên khuôn mặt trong trẻo đẹp đẽ của Phó Thời Hàn, thế nên càng khó chịu không thôi.
Hai người nắm tay nhau một lát, Hứa Văn Trì vốn còn muốn tiến thêm một bước, may mà lúc này điện thoại vang lên, sau khi anh ta nhận điện thoại, nói: “Giáo sư Chu Nham gọi bọn anh tới họp, anh đi trước.”
“Mau đi đi.” Diêu Vi An như trút được gánh nặng phất tay áo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

