“Ôm được mỹ nhân về.”
Năm nay tuyết mùa đông chậm chạp chưa rơi, đợi đến đêm Giáng Sinh mới bay lả tả đầy trời. Trên đường rất náo nhiệt, giống như tất cả mọi người đều ùa ra ngoài đường đón tuyết đầu mùa.
Trước cửa ra vào của các cửa hàng có thể nhìn thấy cây thông Noel được treo đèn màu nhấp nháy, Phó Thời Hàn cầm ô có viền hoa nhỏ của Hoắc Yên, cùng cô đi qua lối hành lang ở vườn hoa nhỏ.
Hoắc Yên lấy từ trong túi ra một cái khăn quàng bằng len màu xám đậm, quấn lên cổ Phó Thời Hàn.
“Em đan cho anh đó.” Hoắc Yên quấn lung tung cho anh.
Hoắc Yên bĩu môm, lẩm bẩm nói không hiểu lòng người tốt, nói: “Được rồi, là em mua, không thích thì thôi.”
Cô nói xong muốn kéo khăn quàng cổ xuống, Phó Thời Hàn nghiêng người tránh đi: “Tặng đồ ra ngoài, nào có đạo lý đòi lại.”
Thật ra do Hoắc Yên nhìn thấy Tô Hoàn đại tiểu thư gần đây đều đan khăn, lên lớp đan, tan học đan, buổi tối nằm trong chăn cũng đan, hỏi mới biết cô nàng đang muốn tặng quà cho anh trai hòa thượng của mình.
Hoắc Yên hỏi: “Cậu có tiền, sao không mua một cái?”
Tô Hoàn trả lời như chuyện đương nhiên: “Mua nào có ý nghĩa như tớ đan.”
Hoắc Yên nhìn cái khăn bị đan nhăn nhăn nhúm nhúm, ở giữa còn bị sứt chỉ, căn bản xấu đến không nỡ nhìn, bản năng cảm thấy chuyện này không thể bắt chước được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

