“Anh cảm thấy rất hạnh phúc.”
Trong buổi họp giới thiệu sản phẩm diễn ra mấy tuần sau đó, mọi người trong tổ nghiên cứu bất ngờ phát hiện người máy Andrew của tổ Hứa Văn Trì, trừ vẻ ngoài không giống ra, bất kể là chức năng hay ý tưởng, đều giống người máy Mad Hatter của tổ Phó Thời Hàn y như đúc.
Điều này không thể xảy ra, dù có cùng ý tưởng, nhưng mã code biến số lúc lập trình thiên sai vạn biệt, tuyệt đối không thể đạt tới loại trình độ này.
Trừ khi, tổ của Hứa Văn Trì lấy trộm dữ liệu lập trình người máy của tổ Phó Thời Hàn.
“Tại sao có thể như vậy! Sao lại xảy ra sự việc này!”
Trong văn phòng, Thẩm Ngộ Nhiên vò đầu mình, đi tới đi lui.
“Những cái cơ bản như giao lưu nói chuyện, hoặc là vài công năng quét dọn cũng coi như xong, định vị của người máy tuyệt đối là sáng tạo của riêng chúng ta! Chức năng dẫn đường kia của bọn họ, nhất định là sao chép! Tôi phải đến trường tố cáo bọn họ.”
Anh ta nói xong vội vàng ra khỏi cửa lớn.
“Quay lại.” Phó Thời Hàn gọi anh ta: “Ngồi xuống.”
Thẩm Ngộ Nhiên nổi giận đùng đùng quay về, lại nổi giận đùng đùng ngồi xuống: “Móa nó, đáng ghét.”
“Không sai!” Thẩm Ngộ Nhiên gào lên: “Trước tiên chúng ta đi tới báo cho thầy Đinh, sau đó tới phòng giáo vụ làm ầm ĩ, buộc bọn họ phải xuất ra số liệu lập trình để so sánh, sao chép hay không, liếc qua là thấy.”
Hoắc Yên nhìn về phía Phó Thời Hàn, bút bi màu đen chuyển động trên đầu ngón tay trắng nõn của anh, đôi đồng tử đen láy thâm thúy, không nhìn ra cảm xúc kích động hay oán giận nào.
Phần não chủ khống chế là do Phó Thời Hàn phụ trách, có thể nói anh là người bỏ ra nhiều tâm huyết nhất, nhưng sau khi xảy ra chuyện, anh vẫn là người tỉnh táo nhất.
“Đầu tiên, vẫn câu nói đó, không có bằng chứng không được tùy tiện làm ầm ĩ. Tiếp theo, các cậu đều nhìn ra được, chẳng lẽ giáo sư Đinh người vẫn luôn chỉ đạo lại không nhìn ra sao, nhưng dù như vậy thì có thể làm thế nào, chỉ dựa vào suy đoán liền bắt giáo sư Đinh dẫn chúng ta đi đòi lại công lý, hiện giờ cuộc đua còn chưa kết thúc, bắt bọn họ xuất số liệu lập trình bí mật cho chúng ta xem?” Phó Thời Hàn lắc đầu: “Không có khả năng, khoa cũng sẽ không cho phép.”
Hoắc Yên biết Phó Thời Hàn đã suy xét, anh không muốn để giáo sư Đinh phải khó xử, giáo sư Đinh Bái và giáo sư Chu Nham là đồng nghiệp, đột nhiên nói tổ người ta đánh cắp số liệu của tổ mình, việc này truyền ra ngoài, hai vị giảng viên còn nhìn mặt nhau thế nào.
“Hiện giờ việc khẩn cấp trước mắt, không phải đòi một câu trả lời hợp lý, mà là thêm chức năng mới cho Mad Hatter, tranh thủ thời gian không còn nhiều, nâng cấp lên phiên bản Mad Hatter 2.0.”
Hoắc Yên yếu ớt giơ tay: “Em… em đồng ý với tổ trưởng.”
Phó Thời Hàn ngẩng đầu nhìn các thành viên trong tổ: “Mọi người thì sao, đồng ý không?”
Mọi người không có ý kiến khác, lúc này Lý Trạm cầm sữa và bánh mì tới, không để ý đến mọi người, đến thẳng bàn mình.
Thẩm Ngộ Nhiên vừa nhìn thấy dáng vẻ khí định thần nhàn của anh ta liền nổi khùng, chạy tới nắm chặt cổ áo Lý Trạm: “Có phải cậu làm không!”
“Cậu đang nói cái gì!” Lý Trạm tránh anh ta: “Đừng đổ oan cho người tốt.”
“Ngày đó Hoắc Yên nhìn thấy cậu và Hứa Văn Trì nói chuyện, khẳng định do cậu để lộ lập trình của chúng tôi cho Hứa Văn Trì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

