Tô Đình giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng cảm thấy trên người giống như bị một ngọn núi đè ép.
Hắn cố gắng mở mắt ra, đôi mắt mông lung buồn ngủ lại phát hiện trước mắt có một bóng người màu đỏ.
"Đậu xanh!"
Tô Đình đột nhiên cả kinh!
Trong chớp mắt, cả người đã tỉnh táo lại!
Hắn vận chuyển Chân khí, khí tức cả người bắn ra, nhất thời đánh tan sự nặng nề kia rồi bật dậy.
Trong tay hắn vung một chiêu, hộp gỗ vỡ ra, một tia sáng đen xuyên phá hộp gỗ, bay vòng quanh người.
Vẻ mặt hắn nghi ngờ không thôi, nhìn lướt qua trong phòng nhưng lại không thu hoạch được gì, không thấy bất luận tình huống khác thường nào.
Nhưng hắn có thể kết luận, lúc trước tuyệt đối không phải ảo giác!
Hắn thở ra một hơi khí lạnh, tầm mắt hơi cúi xuống, phát hiện trên y phục mình mới mua, màu sắc đã phai nhạt đi rất nhiều, giống như vừa bị ngâm qua nước, khá là dễ thấy.
Đây là dấu vết lúc trước lưu lại?
Tô Đình hơi thay đổi sắc mặt, vừa giận vừa sợ, trong lòng mắng thầm: "Ma nữ nào không thông báo một tiếng, lại muốn đến thải bổ ta?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
