Lại có gió mát thổi qua, không khí buổi sáng rất tốt .
Đây là thời tiết tốt.
Tô Duyệt Tần có hứng thú muốn ra ngoài đi dạo quanh Khảm Lăng, nhưng sau khi Tô Đình theo nàng ra ngoài mới hiểu được suy nghĩ chân chính của biểu tỷ.
Bởi biểu tỷ nghĩ ngày đó Tô Đình ở trên hội thơ vì quần áo quá mức đơn giản nên mới bị người trào phúng, mới có chuyện phía sau. Thế nên hôm nay nàng lấy cớ ra ngoài du ngoạn, kì thực là muốn chuẩn bị cho Tô Đình hai bộ quần áo tốt nhất.
Mà mãi đến tận khi Tô Đình theo biểu tỷ đi vào trong cửa hàng mới hiểu ra suy nghĩ của nàng.
Tiệm quần áo này cũng có danh tiếng ở Khảm Lăng, giá cả cũng không thấp.
Đối mặt với hai người mặc quần áo tầm thường, vẻ mặt chưởng quỹ trong cửa hàng có chút dị thường, nhưng hắn ta cũng coi như có mắt nhìn, thấy nam tử này khí độ ngang nhiên, nữ tử có tướng mạo xinh đẹp nên cũng không dám chê cười sợ đắc tội người, khiến Tô Đình đánh mất cơ hội làm đối phương mất mặt.
Tô Đình liếc hắn ta một cái, sau đó dẫn biểu tỷ đi đến khu bán quần áo cao cấp nhất, sau một phen chọn lựa, biểu tỷ chọn cho hắn hai bộ quần áo.
Tô Đình cười nói: "Tỷ nói đẹp thì chính là đẹp."
Hắn kỳ thực cũng không để ý tới quần áo ở thế giới này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
