Giọng nói này lành lạnh mà dễ nghe.
Chỉ là rơi vào trong tai Tô Đình lại giống như tiếng sấm sét nổ vang.
Cả người hắn chấn động, chỉ cảm thấy sau lưng dâng lên một luồng khí lạnh, chạy dọc theo xương sống lưng, lan đến sau đầu, rồi khuếch tán ra toàn thân.
Thân thể hắn hơi cứng ngắc, sau đó thoáng chuyển động ý nghĩ một chút, điều khiển thần đao hóa thành một tia sáng đen, bay múa quanh người, giống như một con Hắc Long bảo vệ quanh người.
Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi quay về phía sau nhìn lại.
Chỉ thấy bóng người màu đỏ kia ở ngay trước cửa phòng, tướng mạo tinh xảo, thần sắc lạnh nhạt.
Bóng mờ áo đỏ này tuy không có dương khí, nhưng cũng không có vẻ âm u khủng bố gì, chỉ là hư ảo mông lung nên có vẻ vô cùng lạnh lẽo.
Nhưng Tô Đình lại vô cùng sửng sốt, hắn rõ ràng đã cảm nhận được bóng mờ áo đỏ này bị thần đao của hắn xuyên thấu, còn bị thương nặng hơn cả việc trúng một lôi pháp, nàng đã tan thành mây khói tại chỗ.
Làm sao vẫn có thể hiện ra?
Dừng lại một chút, nàng lại nói: "Đạo hạnh của ngươi còn chưa Ngưng Pháp, phi kiếm chưa đại thành, theo đạo lý thì dù phi kiếm có thần kỳ hơn nữa, nhưng với đạo hạnh của ta, dù có đứng im mặc cho phi kiếm của ngươi đến giết, ngươi cũng không tổn thương được ta."
Sắc mặt Tô Đình không ngừng biến ảo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)

