Sáng sớm.
Trong tiểu viện.
Ánh nắng ban mai mới nổi lên, chiếu xuống trên người Tô Đình.
Hắn ngồi khoanh chân, hô hấp lâu dài.
Mà ở trước người hắn có đặt một thanh đao nhỏ bằng sắt, toàn thân đen kịt, dài chừng 7 tấc, chiều rộng tầm hai ngón tay.
"Lên!"
Tô Đình quát khẽ một tiếng.
Thần đao theo đó mà động, hóa thành một tia sáng đen bay múa quanh người.
Tô Đình vẫy tay, thu thần đao về trong tay, vận chuyển Chân khí, khẽ vuốt ve.
"Trước kia vận dụng thần đao, dù chỉ lướt qua trên không trung cũng vẫn sợ tổn hại tới linh tính."
"Lúc này phi kiếm đã luyện tới mức tiểu thành, có thể tự do bay lượn, thậm chí có thể chém đất cắt đá, dù có giết người nhuốm máu cũng sẽ không ảnh hưởng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


