Mấy vị tộc lão đều tràn đầy kinh ngạc.
Đầu tiên là nhìn gia chủ, lại nhìn những người khác, ngươi xem ta, ta xem ngươi, hai mặt nhìn nhau.
Sau một chốc, mới nghe cửu trưởng lão có chút chần chờ hỏi: "Gia chủ. . . Việc này chính là việc nhà, không phải ngọc bài, việc này sao có thể kéo tới trên người Tô Đình kia?"
Trong lòng những người khác đều có mấy linh cảm bất ân, vội nhìn về phía gia chủ.
Tô lão gia chủ trầm ngâm nói: "Các ngươi luôn nói Tô Lập xuất sắc, Tô Việt bất phàm, nhưng Tô Đình này ở trước mặt chúng ta, chẳng lẽ không phải càng nhàn nhã tự đắc, khí thái càng hơn sao? Lão phu vừa mới nghĩ, nếu như lần này để hắn đi giúp một chuyện, thu dọn sơ hở, có lẽ càng tốt hơn một chút."
Lại nói đến đây, ánh mắt của ông ta đảo qua đám người, lộ ra vẻ hỏi ý.
Chư vị tộc lão đều lắc đầu, không một ai tán thành.
Dù chuyện làm ăn kia đã làm xong từ lâu, thù lao nên kiếm được cũng đều đã kiếm về, bây giờ chỉ thu dọn sơ hở một chút. Nhưng việc thu dọn sơ hở này cũng không phải chuyện gì phiền toái, trái lại còn là một chuyện tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-868709.jpg&w=256&q=75)