Tô Đình đánh giá một chút rồi nói: "Không tệ, tiểu viện này khá được."
Đại quản sự khẽ khom người, nói: "Chờ lát nữa ngài có muốn chuyển hành lý từ trên xe ngựa sang đây không?"
Tô Đình gật đầu nói: "Được, để người chuyển đến thôi."
Những vật quý giá, tỷ đệ hai người đều đã mang theo bên người, trên xe ngựa chỉ có mấy vật linh tinh như quần áo tắm rửa thôi.
Còn năm con tiểu quái kia, trước khi đến đến Tô gia đã chạy nhảy đi rồi, cái tổ kia chắc lại bị ném đi.
Đại quản sự lại thấp giọng nói một số việc nhỏ cần chú ý việc, sau đó mới cáo lui rời đi.
Thấy đại quản sự rời đi, Tô Duyệt Tần mới thở dài một hơi, nhìn về phía Tô Đình, thấp giọng nói: "Tiểu Đình, sao đệ lại đưa hộp ngọc cho người ta? Hơn nữa hiện tại chúng ta ở nhà của nhân gia, cứ cảm thấy không được tự tại, hơn nữa, sợ là cũng không an toàn."
Tô Đình cười ha ha, ghé sát vào tai nàng rồi nói: "Có một câu nói chính là người tài thì gan cũng lớn, tỷ cũng biết bản lĩnh của ta lớn bao nhiêu rồi. Tô gia ở Khảm Lăng này đúng là có thế lớn, nhưng cũng không làm gì được tỷ đệ chúng ta, huống chi, Tô lão gia chủ kia kỳ thực không có ác ý, chí ít là khi nãy ông ta còn không có."
Tô Duyệt Tần nhớ tới bản lĩnh của hắn, nhất thời không biết nói lại như thế nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



