Đương nhiên, cho dù Tô Anh được gả cho Khương Triết thì cũng chỉ được tính là người ngoài, sao thân thiết được như Tề Duyệt.
Trong thư phòng cổ kính này còn treo rất nhiều tranh chữ, yên tĩnh toả ra hương mực.
Lúc này, trước mặt Khương lão gia tử đang bày một bàn cờ, ván cờ đã hạ được một nửa, trong tay của ông cầm một viên cờ trắng, ánh mắt sắc bén của ông quét sang nhìn Tô Anh nhưng rất nhanh đã rũ mắt lại: "Tô Anh?"
Tô Anh gật đầu: "Vâng, con là Tô Anh." Dừng một chút, lại nói: "Chào Khương lão tiên sinh."
Khương Chí Thành cất giọng cười: "Ngược lại là người thông minh."
Ông chỉ vào chiếc ghế đối diện mình: "Ngồi đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


