Beta: Jiang
Khương Triết thật sự bất ngờ. Trước đây, anh không biết Tô Anh chơi cờ lại giỏi đến như vậy. Ngay cả lão gia tử nhà anh cũng bị ép đến muốn lui cũng không thể lui, chỉ có thể nhận thua.
Khương Triết: "Ông nội muốn nói về cách đánh cờ của Anh Anh, tâm tư kín đáo, thận trọng từng bước, tiến lùi hợp lý. Người có kỳ nghệ như vậy, nhất định tâm tư không đơn giản, chắc đây là ý của ông?"
"Xem ra cháu còn chưa bị sắc đẹp làm mờ mắt, vậy thì cháu nên hiểu rõ Tô Anh cũng không phải đơn giản như những gì thể hiện ra bên ngoài."
"Ông nội có phải hơi nhạy cảm không? Chỉ dựa vào việc Anh Anh đánh cờ giỏi đã nghĩ tâm tư cô ấy không đơn giản. Tại sao ông không nghĩ đó có thể do thiên phú của cô ấy tốt, tâm tính đơn thuần, chuyên chú, chỉ vì chơi cờ mà hạ nước cờ?"
Khương Chí Thành liếc Khương Triết, đại khái bởi vì lời nói của Khương Triết thiên vị Tô Anh. Ánh mắt ông nhìn Khương Triết càng thêm thất vọng: "Khương gia ta không cần một người thừa kế là kẻ si tình."
Khương Triết cười, nói: "Ông nội nói gì vậy? Tô Anh là bạn gái của cháu, cháu hiểu biết con người cô ấy, hay là ông cho rằng cháu sẽ bị một phụ nữ chi phối? Ông tự mình dạy dỗ cháu nên người, cái gì nên làm, cái gì không nên làm, ông còn không tin tưởng cháu sao?"
Đương nhiên Khương Chí Thành tin tưởng Khương Triết, ông biết rõ so với bất luận kẻ nào thì tâm tính đứa cháu này của ông còn lạnh lùng hơn, nó biết bình tĩnh khắc chế, có dục vọng nhưng sẽ không bị dục vọng khống chế, luôn cân nhắc lợi hại, rất ít khi xử trí theo cảm tính. Đến nỗi chuyện Khương Triết đối phó Tề Duyệt vì Tô Anh, trong mắt Khương Chí Thành càng giống như anh đang đuổi mấy con ruồi bọ phiền phức, Tề Duyệt đã làm chuyện gì đó làm anh thấy phiền.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


