Beta: Jiang
Tưởng Long lo lắng nói: "Đúng vậy, kẻ chủ mưu còn chưa tìm được, người gọi điện cảnh báo chú Năm cũng không có manh mối, chúng ta ở ngoài sáng còn địch ở trong tối, thật sự rất khó xử lý."
Đào Nhiên gật đầu phụ họa: "Anh Cả nói rất đúng! Mấy tháng nay anh Cả vẫn luôn ở đế đô, anh có thấy kẻ nào đáng nghi hay không? Anh hãy nói một chút để chúng ta cùng nhau thảo luận."
Tưởng Diễn nhìn Đào Nhiên.
"Này..." Tưởng Long nhíu mày trầm tư một lát, dường như muốn nói lại thôi, cuối cùng lại mở miệng: "Chuyện này thật sự anh cũng không biết."
"Tưởng Tam đâu?" Đào Nhiên giơ tay vẫy vẫy Tưởng Nghị đứng cạnh cửa sổ: "Tới đây, chúng ta cùng nhau nói chuyện, hiếm khi mà mọi người đều có mặt, thật là một ngày tốt lành, dù thế nào cũng không nên chỉ bàn chuyện công chứ?"
Tưởng Nghị dựa vào cửa sổ, nói: "Đêm nay rất tốt, vì sao phải lo nghĩ những chuyện phàm trần thế tục? Còn phải cảm ơn Tô tiểu thư, nếu không phải Tô tiểu thư ngắm nghía cảnh đêm ở đây, tôi cũng không được ngắm phong cảnh đẹp như vậy."
Triệu Vũ và Khương Triết gần như đồng thời nhíu mày, Tô Anh ngước mắt nhìn Tưởng Nghị. Tưởng Nghị nâng chén với cô, môi mỏng còn dính rượu hơi cười, ý cười nhạt nhẽo trong mắt anh ta làm lòng Tô Anh hơi khẩn trương, càng thêm kiêng kị với anh ta.
Cô rũ mắt, sau đó nhìn Tưởng Hiểu Hiểu đang ngồi ở một bên, xem bộ dáng cô ta dường như rất quan tâm tới hung thủ mưu sát Tưởng Diễn. Đương nhiên, quan tâm Tưởng Diễn mới là quan trọng nhất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


