Khi chiếc xe tải chuyển phát nhanh dừng lại thì ba túi oxy lớn được kéo từ trong xe chở thực phẩm tươi sống ướp lạnh ra.
Khi vừa được chuyển ra, có chút hơi lạnh vào buổi tối cuối xuân. Đột nhiên con cá lớn có đuôi vàng ở trong túi oxy vẫy mạnh cái đuôi.
“Đây là cái gì thế?”
Đột nhiên Đồng Lị cao giọng hỏi.
Ông chủ Mã đang bất bình nhìn chằm chằm sang bên này thấy vậy thì kinh ngạc đổi giọng, ông ta mừng thầm: Chắc chắn có chuyện rồi!
Ngay lập tức ông ta đẩy cháu trai của mình ra, cháu trai của ông ta chen vào trong đám đông hét lớn.
“Vừa mở cửa đã tham lam như vậy, cũng không biết là dùng thứ đồ gì nữa. Quán ăn mới không đáng tin, không giống như quán ăn cũ như chúng tôi...” Đôi tai của Đồng Lị không hề nghe thấy mấy lời cố ý hạ thấp người khác này. Cô ấy bước đến hai bước rồi chăm chú nhìn con cá dài bằng cánh tay. Cô ấy không khỏi hạ thấp giọng giống như sợ sẽ hù dọa một đứa trẻ vậy.
“Cá đỏ dạ...”
Để làm được người dẫn chương trình ẩm thực thì mắt nhìn cũng là một kỹ năng cần thiết.
Đồng Lị nhìn kỹ từng đặc điểm của con cá, sau đó cô ấy hít một hơi lạnh.
“Có phải cá nuôi không... sắp đến mùa cấm đánh bắt rồi, làm sao có thể bắt được con cá có giá trị hàng chục ngàn như vậy được, thứ tốt hiếm có khó tìm gì thế này?”
“Chiếc túi oxy bên cạnh là tôm tươi mới đánh bắt, tôm to bằng lòng bàn tay của tôi.”
Đồng Lị ngẩn người mất mấy giây, cô ấy nghi ngờ có phải mình đang đứng ở một quán ăn ven đường ít người biết đến không, hay là đang đứng ở một khách sạn cao cấp có đầu bếp riêng.
Rõ ràng ngay khi bị bắt lên thì con cá này đã được vận chuyển bằng đường hàng không đến đây, họ còn mang tôm và cá tươi ngon nhất từ miền biển đến đây. Quán ăn nhỏ nào lại sẵn sàng chi số tiền lớn như vậy để mua những thứ này! Không sợ làm ăn thua lỗ sao?
Những người trong tổ tiết mục cũng có câu hỏi giống như vậy. Diệp Tuyền là bà chủ cũng là người phụ trách nấu nướng, cô còn quá trẻ và cũng rất xinh đẹp khiến cho người ta nghĩ rằng đây chính là màn dạo đầu của một người nghiệp dư trước khi ra mắt công chúng.
kỳ lạ hơn là những ông chủ khác đều mong muốn ra mắt trong tình trạng tốt nhất, nhưng bà chủ quán ăn này còn không vội kêu người dọn dẹp quán ăn, cô cũng không vội tìm người hỗ trợ hiện trường, càng không có ý định xem trước bản thảo thảo phỏng vấn.
Tất cả những gì bà chủ quán ăn này yêu cầu là không được làm phiền thực khách của họ dùng bữa.
Hài hước thật, chuyên môn của họ là thu lại tiết mục nên họ cần hỏi những người đang mong chờ được xuất hiện trong máy quay là họ nghĩ gì sau khi dùng bữa là đủ, cần đuổi theo người ta để hỏi làm gì?
Sau khi Diệp Tuyền trò chuyện với tổ tiết mục về việc ghi hình thì ai cũng gật đầu tỏ vẻ sao cũng được. Cô không quan tâm quán ăn lời bao nhiêu tiền, còn đài truyền hình ghi hình như thế nào cũng không quan trọng. Đối với cô mà nói thì chỉ cần có nhiều thực khách vây xem hơn là được.
Tiếng kêu của Đồng Lị từ ngoài cửa truyền đến khiến Diệp Tuyền đang biếng nhác tựa vào quầy bỗng nhiên đứng thẳng lên. Cô thản nhiên kết thúc cuộc trò chuyện trong lúc biên đạo đang cố gắng đào bới thông tin, nói xong cô nhanh chóng bước ra ngoài để mặc tổ tiết mục muốn làm gì thì làm.
Gần nửa năm Diệp Tuyền nghỉ ngơi thì cô đã đến tận những nơi sản xuất nguyên liệu để nếm thử mùi vị, và cũng đã tăng thêm nhiều nhà cung cấp. Lần trước cô đã tự đi câu cá nên vừa câu được một con cá đỏ dạ quý hiếm mỗi năm.
Cuối cùng cô thấy lại có người bắt được thứ nguyên liệu có hương vị khó quên này, cô nhìn thấy vào buổi trưa nên ngay lập tức chụp ảnh lại. Người dẫn chương trình Đồng Lị nhìn bà chủ quán bước ra ngoài thì trong mắt cô ấy lóe lên sự kinh ngạc, cô ấy vội vã tiến về phía trước.
“Xin chào bà chủ Diệp, chúng tôi thấy quán ăn của cô rất được đón nhận, cô có muốn chia sẻ bí quyết ẩm thực với chúng tôi không?”
“Được thôi.”
Bắt tay Đồng Lị xong Diệp Tuyền cúi đầu kiểm tra hải sản, cô nhìn bộ dạng tràn đầy sinh lực của những con cá con tôm được vận chuyển nhanh chóng bằng đường hàng không đến thì mỉm cười nhẹ.
“Bí quyết ẩm thực à? Hửm... tôi chỉ rất thích ăn mà thôi.”
Những nguyên liệu tốt có sức hấp dẫn không gì sánh kịp với các đầu bếp. Diệp Tuyền không đủ kiên nhẫn để tán gẫu với tổ tiết mục, cô xách túi nước lên rồi sải bước quay trở lại nhà bếp.
Đồng Lị có rất nhiều câu hỏi phỏng vấn, nhưng vừa mới bắt đầu đã phải kết thúc sớm rồi nên cô ấy ngẩn người hết mấy giây. Từ khi nào mà tổ tiết mục lại bị quán ăn nhỏ bỏ mặc như vậy chứ?
... Đợi đã, bà chủ có thể tìm bắt được cá đỏ dạ này hình như không bình thường.
Nhiếp ảnh gia lặng lẽ đi theo bà chủ Diệp đi vào bếp, sau khi bước vào bếp rồi thì mắt anh ta sáng lên.
Chẳng trách quán ăn đêm này chiếm một góc đường lớn như vậy nhưng tiền sảnh lại không lớn lắm, hóa ra là vì căn bếp khổng lồ này!
Tủ rửa bát và khu sơ chế thức ăn được trang bị tủ lạnh và bình nước chiếm một nửa bức tường. Có một nồi nước súp lớn đang sôi trên bếp, một cái chảo, lò nướng và bếp nhỏ. Đủ để hơn chục người nấu ăn cùng lúc.
Quan trọng nhất là không hề dính dầu mỡ, căn bếp này gọn gàng đến mức đủ để chữa chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Cho dù là nhà hàng cao cấp đến mức nào thì trong lúc làm việc chắc chắn nhà bếp sẽ trông hơi bừa bộn.
Nếu không biết họ sẽ tấn công bất ngờ thì sẽ không thể nào chuẩn bị trước được, tất cả họ đều tự hỏi liệu đây có phải là do quán ăn cố tình diễn cho họ xem hay không.
... Không, cho dù là đang diễn thì cũng khó có thể sạch sẽ đến mức như vậy được đúng không?
Du Tố Tố nâng cằm kiêu ngạo nhìn vẻ mặt kinh ngạc của họ. Cô ấy lười thì lười nhưng cũng có lúc làm việc rất chăm chỉ nha. Biên đạo mở to mắt nhìn con cá đỏ dạ sau đó ông ta quay vào trong quán ăn, lúc này ông ta mới quan sát kỹ những thực khách đang dùng bữa trong quán rồi không khỏi nuốt nước bọt.
Món chính của Quán Ăn Khuya này là cơm cuộn thịt nướng, món ăn kèm là cháo bát bảo, bánh dứa nướng, bánh sữa trứng và các món ăn ngọt ngào vui vẻ kiểu Quảng. Toàn bộ cửa hàng đều ngọt lịm.
Mọi người đều đang đắm chìm vào việc ăn uống, ngay cả những người chỉ đến tham gia cho vui cũng không muốn đặt bát đũa xuống.
Biện đạo nói.
“Mọi người trong tổ tiết mục đều ăn thử chút nhé? Bà chủ, con cá đỏ dạ...”
“Để lại nhà chúng tôi ăn.”
Diệp Tuyền quay đầu liếc nhìn ông ta khiến biên đạo vô thức run lên. Người này cũng tùy hứng quá rồi!
Có quán ăn nào mà xa xỉ đến mức dùng mánh khóe này không, nhưng mà lại giữ lại để ăn một mình!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

