Nhưng biên đạo lại có cảm giác khó hiểu, cảm giác này nói với ông ta rằng nếu ông ta giành lấy món ăn đó thì ông ta có thể gặp xui xẻo.
Trước khi đến đây họ đã lên kế hoạch “khiến bà chủ bỏ thực đơn trong ngày để chiêu đãi họ những món đặc sản”, nhưng rất nhanh chóng kế hoạch này đã bị phá sản.
Sau khi tổ chương trình gọi món xong, Diệp Tuyền lại cầm một bịch nước khác, thông báo trước thực đơn bữa tối: “Bữa tối chúng ta có tôm nướng lửa than và cháo tôm. Nếu muốn ăn thì có thể đợi.”
Sau đó cô vào bếp, mở bịch nước ra, bắt lấy con cá đỏ dạ. Dường như con cá cảm nhận được sát ý, cứng đờ trong tay Diệp Tuyền, thậm chí còn không dám vẫy đuôi phản kháng để đầu bếp bỏ nó ra.
Trước khi con cá đỏ dạ lớn được cho vào nồi hấp, món cơm cuộn nhanh chóng được dọn ra bàn.
Trên khuôn mặt những thực khách biểu hiện còn chưa đã thèm, cộng với mùi thơm của quán, họ có cảm giác trong bụng sôi sùng sục, cồn cào khó chịu.
Làm chương trình ẩm thực lâu như vậy, ngoại trừ lúc mới bước chân vào ngành thì đây là lần đầu tiên Đồng Lị có cảm giác thèm ăn thế này.
Xá xíu đậm đà và dai, hòa quyện với hương vị trứng gà vừa đủ, bánh cuốn trong suốt như pha lê, hơi dẻo, đầy đủ nguyên liệu mà không hề có cảm giác béo ngậy.
Đồ ăn rất tuyệt vời nhưng tỷ suất người xem mà tổ chương trình mong muốn lại không đạt được, điều này khiến đạo diễn, người đã hứa sẽ không can thiệp vào việc nấu nướng của cô, đang rất chán nản.
Quán Ăn Khuya tuy ngon, lại có điểm cộng lớn là có cá đỏ dạ to nhưng cô chủ xinh đẹp Diệp Tuyền lại không hợp tác khi phỏng vấn. Thật vất vả để chờ đợi cho đến khi thực khách nhận lời phỏng vấn về món ăn, nhưng hiệu quả thì...
Đạo diễn đã quyết định lần này chương trình sẽ tập trung nhiều hơn vào vấn đề vệ sinh thực phẩm, nếu hiệu quả phát sóng tốt sẽ bàn bạc với bà chủ Diệp về việc làm một mùa chương trình ẩm thực!
Sẽ thật tiếc nếu không được ăn ở một nhà hàng ngon như vậy nữa.
Sau khi chụp ảnh đồ ăn, công việc của tổ chương trình đã kết thúc.
Người dẫn chương trình như được thả lỏng, khoe hai đĩa bánh cuốn. Đồng Lị vẫn đang ăn mà không muốn ngẩng đầu lên: “Khó trách khiến người ta nhớ mãi không quên... Đợi con trai tôi thi xong có kết quả tốt, tôi sẽ cho nó nếm thử coi như một phần thưởng.”
Các đồng nghiệp ngạc nhiên: “Trước đây không phải cô còn đang buồn phiền vì cậu ấy không chăm chỉ học tập sao?”
Đồng Lị cười nói: “Hai ngày trước nó lại gây chuyện không học, nói có thứ không sạch sẽ cứ bám lấy nó khiến nó khó chịu. Suốt ngày nó đều ăn ngon ngủ ngon, chuyện này có hợp lý không? Không muốn học tập cũng đưa ra lý do quá tệ. Bây giờ chắc là nó đã nghĩ thông suốt rồi. Nó đã học tập chăm chỉ đến mức dưới mắt còn có quầng thâm, quá vất vả, phải được khen thưởng.”
Đám người đang xem chương trình đứng tập trung ở cửa, dần dần bị mùi thơm hấp dẫn, lần lượt đi vào bên trong ngồi hơn một nửa.
Trước đó ông chủ Mã chỉ nghe thấy giọng nói vô cùng kinh ngạc của người dẫn chương trình, nghi ngờ Quán Ăn Khuya có vấn đề gì đó, cố ý nhờ cháu trai tung tin đồn, lợi dụng Quán Ăn Khuya để tăng độ nổi tiếng cho cửa hàng của mình Nhưng càng đợi lâu, ông ta càng cảm thấy có gì đó không đúng. Ông chủ Mã chen vào trong đám người để nhìn xem, thấy Quán Ăn Khuya không những không có chuyện gì mà tổ chương trình còn ăn uống với tâm trạng rất hài lòng.
Ông chủ Mã lập tức đổi giọng, cười giả tạo: “Thì ra Tiểu Diệp dùng nguyên liệu tốt như vậy. May là cô ấy chỉ kinh doanh vào ban đêm, nếu không tôi sẽ không thể tiếp tục kinh doanh.”
Mấy ngày nay ông chủ Mã cứ lẩm bẩm nói xấu sau lưng: “Quán Ăn Khuya làm việc không chăm chỉ, giá cả và món ăn lộn xộn, sớm muộn gì cũng đóng cửa.”
Đối với Diệp Tuyền mà nói, việc kinh doanh bùng nổ của Quán Ăn Khuya không những không phải là điều xấu mà còn là điều tốt để tăng độ nổi tiếng của nó. Mới có một tuần thôi, cô chưa biết được buổi tối liệu có nhiều người muốn ra ngoài ăn khuya như vậy không?
Nghe thấy ông chủ Mã lẩm bẩm, đạo diễn lập tức nhớ tới “cửa hàng hai mươi năm tuổi” trong lựa chọn ban đầu của mình và thể hiện sự ngưỡng mộ đối với cửa hàng cũ trước khi bước vào cửa.
Ông ta trở nên hứng thú và nói: “Chúng ta hãy tiếp tục quay phim cửa hàng tiếp theo.”
Ông chủ Mã không ngờ rằng mình có thể được quay phim lại, vui đến mức cười không thể ngậm miệng lại được.
Ông ta dẫn tổ chương trình vào trong cửa hàng, nhiệt tình giới thiệu về lịch sử cửa hàng cũng như sự xuất sắc của đầu bếp, lời nói không giấu được thái độ khinh thường đối với Quán Ăn Khuya.
Tổ chương trình đang chuẩn bị quay phim phòng bếp, ông chủ Mã dừng lại một chút, sau đó lại nhanh chóng mỉm cười: “Có thể quay phim. Chúng tôi là những người kinh doanh nghiêm túc, có thể quay phim thoải mái. Tôi sẽ cho các anh xem kỹ năng của tôi!”
Tổ chương trình làm việc hết sức chuyên nghiệp, cố gắng để giữ được nụ cười trên môi của mình. Từ độ sạch sẽ đến màu sắc, mùi thơm của các món ăn, nhà hàng của ông chủ Mã hầu như không đạt yêu cầu, nhưng họ vừa mới quay phim Quán Ăn Khuya nên nếu so sánh thì có hơi khó coi.
Thế nhưng đạo diễn lại rất vui mừng, sự so sánh này làm cho chương trình đạt hiệu quả hơn!
Chỉ có phóng viên bản tin xã hội là đặc biệt thất vọng: Món ăn đã giới thiệu có vấn đề gì sao?
Một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua, giỏ rau trong góc dường như không vững chắc, va chạm mạnh, đồ đạc giấu trên gác rơi ra ngoài, lăn xuống sàn.
Phóng viên nhạy bén nghe thấy tiếng chai va vào nhau.
Tại sao lại có chai trong giỏ rau? Có vấn đề.
Vẻ mặt của ông chủ Mã đột nhiên thay đổi.
Chết tiệt, sao cái giỏ đó lại rơi xuống thế?
“Này, đừng giẫm lên đồ ăn của tôi.” Ông chủ Mã vội vàng ngăn cản, nhưng phóng viên đã tới trước một bước và lấy được cái chai lăn ra ngoài.
Nhãn trên chai đã bị xé ra và không thể nhìn thấy gì.
Những lon thiếc cuộn lại với nhau có lẽ được sử dụng thường xuyên, miệng lon bị biến dạng, nắp không kín, khi chạm vào sẽ tràn ra ngoài.
Đôi mắt của phóng viên nheo lại.
“Hoá ra có borax! Đây là phèn chua. Chẳng phải nhãn hiệu phèn chua này đã bị cấm do hàm lượng nhôm quá nhiều sao?”
Ông ta đã sử dụng cái này trước khi họ đến đây, toàn là thuốc độc! Đây là một tin tức lớn!
Ông chủ Mã hoảng hốt: “Không phải, đây là thuốc chữa bệnh của tôi. Phèn chua này là loại dùng được... các bạn đừng hiểu lầm!”
“Vậy ông đang giấu cái gì?” Phóng viên trừng mắt nhìn ông ta: “Chờ ngồi tù đi.”
“Đi cùng chúng tôi.” Tổ tin tức xã hội đã liên lạc với đồn cảnh sát, xe cảnh sát nhanh chóng đến, phong tỏa nhà hàng, bắt đầu lấy mẫu điều tra.
Ông chủ Mã há miệng thở dốc, giậm chân hối hận.
Rõ ràng là ông ta đã giấu nó kỹ rồi! Nếu biết có chuyện này xảy ra... ông ta đã không tham gia chương trình này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)