Mặc dù trên TV đã được mã hóa, có lẽ những khách thuê nhà trẻ trong khu dân cư này vẫn chưa quen thuộc nhưng chung quy là do ánh mắt của những người hàng xóm cũ ở đây luôn rất nham hiểm. Ngay cả khi họ không nhận ra tất cả những người thuê nhà, nhưng chỉ cần liếc nhìn họ cũng có thể nhìn ra chủ nhà đó là ai, thật đáng buồn cho chàng trai xui xẻo suýt đột tử vì tăng ca rồi còn bị ô tô đâm kia.
Có người cảm thán xong thì quay đầu lại.
“Bà chủ Tiểu Diệp, khi nào thì cô mới làm hoành thánh vậy? Tôi thấy quán ăn của cô trên TV đấy nhé!”
Hương vị món ăn của Quán Ăn Khuya này thật xứng đáng với bốn chữ nhớ mãi không quên.
Đúng như biên đạo đài truyền hình nghĩ, bất luận người ta có biết về Quán Ăn Khuya hay không thì sau khi xem xong cuộc phỏng vấn của Đường Dịch họ cũng không khỏi tò mò về Quán Ăn Khuya.
Hỏi ra mới biết Quán Ăn Khuya trong câu chuyện này nằm ở mặt tiền của khu phố cổ, hai mắt của biên đạo ẩm thực sáng lên.
“Trùng hợp vậy, vừa đúng lúc tôi định ghé thăm mấy quán ăn ở khu phố cổ! Lúc mọi người đi chọn tư liệu sao lại không phát hiện ra quán ăn này?”
“Quán ăn đó... mới mở được một tuần, tôi nghe nói đầu bếp ở đó còn rất trẻ. Lạ thật, sao quán ăn đó có thể thu hút nhiều thực khách nhanh đến vậy chứ, hay là...”
Phó biên đạo ấp úng. Ngay lập tức biên đạo đã hiểu ra.
“Cho nên anh chưa ăn thử? Chỉ nghe người ta nói thôi! Tôi không quan tâm anh nhận được tiền hoa hồng từ công ty nào, nếu làm chậm trễ hiệu quả của chương trình thì... hừm!”
Ban đầu ông ta nghĩ đây là đề tài của tổ ẩm thực nên không thể chen chân vào, lập tức biên đạo của tin tức xã hội miễn cưỡng nói chen vào.
“Ý anh là thức ăn ở đó có vấn đề? Vậy đó là tin tức xã hội rồi. Bây giờ mọi người đều thích đọc các bài đánh giá và các cuộc đấu tranh chống hàng giả, hay là chúng ta hợp tác với nhau một kỳ đi. Ăn ngon thì đưa tin mà có vấn đề cũng đưa tin để người dân an tâm, con người lấy thức ăn làm đầu mà.”
Ngay lập tức việc hợp tác đưa tin được xét duyệt, Quán Ăn Khuya vẫn làm ăn buôn bán như trước.
Hoa đậu nành là món ăn gây kinh ngạc vì có kỹ thuật chế biến đỉnh cao, bây giờ món này đang có trong thực đơn của quán khiến cho những người hằng ngày bận rộn với sinh kế càng cảm thấy bất ngờ.
Mặc dù không khoa trương như những người sành ăn hay những nhà phê bình ẩm thực và cũng không được bán với giá cao ngất ngưởng, nhưng khi Trần Kim Bảo nhìn thấy những nụ cười vui vẻ hạnh phúc trên gương mặt của mỗi thực khách thì bước chân của ông ấy lại vô cùng nhanh nhẹn.
Sau khi dùng món hoa đậu nành để khảo nghiệm tay nghề xong, Trần Kim Bảo đã buông những món chính mà ông ấy dùng để phô trương kỹ năng ngày trước xuống, thay vào đó đã bắt đầu nấu cháo.
Với nền tảng tay nghề đó thì những món cháo bình thường nhất cũng trở nên phi thường.
Sau khi trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, được trở lại nguyên trạng chính là một niềm hạnh phúc.
Thỉnh thoảng bà Hoàng cũng thường đến đây ăn xíu mại, bà ấy nhìn thấy thực đơn của Quán Ăn Khuya này càng ngày càng nhiều món hơn mà mỗi ngày đều có những loại mới thì không nhịn được nhắc nhở.
“Kiếm tiền là vô tận nhưng đừng để mệt quá.”
Diệp Tuyền mỉm cười chỉ tay vào dáng vẻ trẻ trung của Trần Kim Bảo.
Cháu thích ăn và cũng thích nấu ăn nữa nên không mệt đâu ạ. Có đầu bếp mới làm cùng cháu, không phải tay nghề làm hoa đậu nành của ông ấy rất tốt sao ạ?”
Bà Hoàng mỉm cười gật đầu, lúc họ đang nói chuyện thì ngoài cửa vang lên tiếng ồn ào, tiếng của những người hiếu kỳ cũng rất lớn.
“Người dẫn chương trình đến rồi! Không biết quán nhà ai sẽ được lên TV đây?”
Người dẫn chương trình truyền hình khá phổ biến trong cộng đồng người lớn tuổi có mật độ người già và người trung niên cao.
Những người nhàn rỗi cũng đến góp vui, những thực khách đang ngồi ăn trong Quán Ăn Khuya cũng không nhịn được mà gia tăng tốc độ ăn của mình để đi xem.
Chỉ có Diệp Tuyền và nhân viên phục vụ trong quán của cô là bình tĩnh nhất, giống như không gì có thể ảnh hưởng đến họ.
Vẻ mặt của Du Tố Tô giống như rất muốn đi hóng hớt, nhưng vì bà chủ còn ở đó nên cô ấy không thể nào trốn đi được, cô ấy đành phải tiếp tục công việc phục vụ như bình thường của mình.
Tổ tiết mục đã tìm được một chỗ đỗ xe ở ngã ba cuối phố, khi họ vừa đến nơi đã cảm nhận được sự chào đón rất nồng nhiệt của mọi người trong khu phố cổ.
“Có người nói ở trên phố Hỉ Nhạc này có một cửa hàng đã buôn bán được hai mươi năm rồi nhưng cũng có một Quán Ăn Khuya mới mở nhưng cực kỳ nổi tiếng. Những thói quen cũ và mới hòa quyện vào nhau tạo nên bầu không khí thoát tục ở đây, để tôi đoán xem bây giờ hương thơm này là từ nhà nào tỏa ra nhỉ?”
Người dẫn chương trình Đồng Lị là nhân viên kỳ cựu của đài truyền hình, cô ấy đã khéo léo đưa tín hiệu đến những khán giả nhiệt tình của mình để dẫn dắt quá trình.
Chương trình này là hạng mục hợp tác được tạm thời xét duyệt nên các phóng viên của tổ tin tức xã hội sẽ kịp thời đuổi theo.
“Cùng với sự phát triển của xã hội thì vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm đã ngày càng trở thành ưu tiên hàng đầu của chúng ta. Vậy chúng ta hãy cùng nhau vào quán ăn nhỏ trên đường xem thử nhé.”
Ông chủ Mã của cửa hàng rau xào trên đường Hỉ Nhạc nhìn thấy xe của tổ tiết mục từ xa thì lộ ra vẻ mặt vui mừng, ông ta gọi cháu trai tới nói vài câu. Ông ta nhìn thấy tổ tiết mục đi bộ từ đầu đường này đến đầu đường khác, khi còn cách quán của ông ta chưa đến một trăm mét đột nhiên họ dừng lại, rẽ về phía Quán Ăn Khuya mới mở ở cuối đường.
Đột nhiên sắc mặt của ông chủ Mã sa sầm, ông ta nghĩ đến cái gì đó rồi khịt mũi.
“Bà lão nhà họ Kiều nhiệt tình giới thiệu người ta đến đó quá, e là được trả tiền rồi. Xem đi, đài truyền hình đến đó chắc chắn sẽ vạch trần bà ta!” Hai ngày trước những thực khách thường đến đó đã đề cập với đài truyền hình, khi đó đài truyền hình Thanh Giang chuẩn bị làm kỳ đầu về những cửa hàng ở khu phố cổ.
Chuyện kinh doanh ở khu phố cổ cũng bình thường, quán rau xào có mánh khóe của cửa hàng lâu đời nên vốn dĩ Mã Cố đã nhờ người có mối quan hệ để được xuất hiện trong chương trình.
Làm sao ông ta có thể vui được khi tận mắt nhìn thấy mình sắp bị người ta chiếm mất điểm sáng.
Lý Hồng Vân nghe vậy thì trợn mắt, bà ấy lớn tiếng áp đảo tiếng làu bàu của ông chủ Mã.
“Ai da, bà chủ Tiểu Diệp, đây là đồ tươi sống giao đến nhà cô đúng không? Hôm nay cô định làm món ngon gì à, để tôi xem nào...”
Tổ tiết mục nghe được mấy câu làu bàu của ông chủ Mã thì trong lòng lẩm bẩm, sau đó bị giọng nói này thu hút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

