Nghe bà chủ nói như vậy, Du Tố Tố buộc phải nuốt sự nghi ngờ của mình xuống sau đó bay đến bên kệ đựng gia vị trong nhà bếp.
“Tôi sẽ lấy ít giấm và dầu hạt ớt, bà chủ thì ra tay làm nước sốt thịt được không? Lão Trần lớn tuổi rồi nên gia vị làm tào phớ cũng quên rồi.”
Du Tố Tố biết khẩu vị ưa thích của bà chủ không rõ ràng, phần lớn món ngon nào cô cũng sẽ vui vẻ nếm thử. Du Tố Tố dẫn đầu trong việc chiếm lấy cao điểm của bữa tiệc mặn thì làm sao cô ấy có thể ăn tào phớ mà không có nước sốt thịt được!
“Làm nước sốt thịt làm gì, cô xem đây là tào phớ sao?”
Diệp Tuyền buồn cười gọi cô ấy dừng lại sau đó cầm lấy thìa múc một miếng cho vào miệng.
Tào phớ trắng muốt và mềm mịn đang rung rinh đấm mình trong nước súp, nếu không nói thì sẽ có người tin rằng đây là bánh pudding.
Đầu óc của Du Tố Tố vẫn còn bối rối, cô ấy nhìn rồi nói.
“Nó hơi mềm, nhưng mà không phải tào phớ sao?”
“Đây là hoa đậu nành.”
Diệp Tuyền tiết lộ đáp án.
Chẳng trách tại sao Du Tố Tố không nhìn ra được, mặc dù Diệp Tuyền đứng xem từ đâu đến cuối nhưng khi được phục vụ thì thoạt nhìn cô cũng không phân biệt được.
Cô còn không nhìn ra được chứ đừng nói đến người khác có thể phân biệt được, bát tào phớ này trông y như thật vậy.
Hoa đậu nành nổi tiếng với câu “Ăn gà không thấy gà, ăn thịt không thấy thịt”, nhấn mạnh vào một chữ “giống” để ám chỉ người ăn chay.
Nước súp trong veo đậm đà được hầm trong nhiều giờ, sau khi lọc qua nhiều lần thì sẽ trong veo thấy đáy. Tào phớ trắng nõn mềm mịn, xung quanh không có chút thịt gà băm nào nổi lên, mỗi một chi tiết nhỏ nhất cũng rất vừa phải. Ngay cả khi múc lên thì phần nhân cũng không bị bung ra ngoài.
Người thạo nghề đã ra tay thì nhìn qua là biết kỹ thuật thế nào.
Diệp Tuyền ngưỡng mộ ngắm nhìn đủ kiểu rồi lại múc một muỗng, hoa đậu nành mềm mại cùng chút nước súp tan chảy trong miệng, thanh đạm nhưng vô cùng ngon.
Không hổ là nước súp trong veo đỉnh cao!
Đôi mắt thường uể oải rũ xuống của Diệp Tuyền cong lên tỏa ra ánh sáng chăm chú, cô đang cẩn thận tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc này.
Niềm hạnh phúc của cô đã lan sang hai hồn ma xung quanh cô, họ chỉ nhìn thôi cũng tự nhiên nảy sinh hạnh phúc.
Nhìn thấy Diệp Tuyền vui vẻ ăn ăn hoa đậu nành thì người hạnh phúc nhất là Trần Kim Bảo. Ông ấy cười vui đến nỗi hai mắt híp lại, sau đó ông ấy tiếp tục múc thêm một bát khác rồi đẩy đến trước mặt Diệp Tuyền.
“Cô ăn chậm thôi, còn nhiều lắm.”
Khi Diệp Tuyền nhìn thấy ông ấy do dự cầm con dao, cô biết không phải Trần Kim Bảo không biết dùng dao mà ông ấy chỉ đang loay hoay không biết phải làm gì, làm một lần thì ít đi một lần nên cuối cùng vẫn làm một món lớn để khảo nghiệm tay nghề của mình.
Trước khi chết ông ấy đã quá già rồi nên làm món ăn lớn để khảo nghiệm tay nghề là quá mệt mà cũng không làm nổi. Ông ấy đã chết nhiều năm như vậy nhưng vẫn được thực khách yêu quý, tay nghề cũng không hề mai một mà vẫn còn là một đầu bếp nổi danh.
Du Tố Tố háo hức chờ đợi bát hoa đậu nành của mình, thoạt nhìn thì rất bình thường nhưng khi cắn một miếng thì lại vô cùng kinh ngạc.
Giống như một vận động viên lướt sóng tốc độ cao, Du Tố Tố bắt đầu cảm thấy vốn từ ngữ của mình thiếu hụt trầm trọng. Cô ấy không nói được gì mà chỉ buột miệng thốt ra những lời thán phục.
“Ngon lắm! Rất tươi ngon!”
Diệp Tuyền hài lòng đặt bát xuống.
“Tôi đã đi tìm mấy vị đầu bếp trứ danh ở Tứ Xuyên và Bắc Kinh, nhưng đáng tiếc là món hoa đậu nành này của họ làm ra không hấp dẫn lắm. Đây có phải là tay nghề gia truyền của đầu bếp Trần không?”
Nhìn thấy tay nghề nấu nướng giỏi khiến cô vui mừng hơn nhìn thấy những nguyên liệu nấu ăn tốt nữa. Diệp Tuyền tự tin vào kỹ năng nấu ăn của mình nhưng đó không hẳn là không để ai vào mắt.
“Khi tôi làm hoa đậu nành thì những cậu nhóc đó vẫn còn đang cắt khối!”
Trần Kim Bảo kinh thường nói.
Nhìn từ trong mắt của bà chủ thần bí trẻ tuổi này của ông ấy chỉ nhìn thấy sự kỳ vọng của một người thích được ăn ngon, khiến Trần Kim Bảo không kiềm được nghĩ đến lúc ông ấy còn trẻ rồi bật cười.
“Để tôi nói cho cô biết thật ra bí quyết rất đơn giản...”
Du Tố Tố nghe không hiểu nên dứt khoát không nghe nữa. Cô ấy ôm lấy bát mà sắp rơi nước mắt... oa... thơm quá!
Trần Kim Bảo quay lại nhìn cô ấy rồi lại nhìn sang Diệp Tuyền, người đã nhanh chóng nắm bắt được bí quyết thưởng thức món ăn từ một góc độ khác thì không thể nhịn cười.
Trước kia ông ấy rất chướng mắt những thực khách và món ăn tầm thường, nhưng bây giờ ông ấy lại cảm thấy chỉ cần ăn thật vui vẻ hạnh phúc là được rồi.
Bằm thịt gà thật cẩn thận rồi loại bỏ gân, sau đó đánh lòng trắng trứng thành bọt mịn rồi trộn tất cả lại với nhau tạo thành hỗn hợp sền sệt. Khi nước dùng hơi sôi lên thì cho hỗn hợp đó vào rồi đợi đến khi nó đông lại, lúc đó Diệp Tuyền mới hài lòng mỉm cười.
“Hôm nay bán thêm món hoa đậu nành đi.”
Vừa mới mở cửa đã thấy Kiều Vượng thèm nhỏ dãi ngồi xổm trước cửa, cô bé bị cánh cửa đập đến té nhào. Cô bé bị buộc phải chạy bộ từ trường về nhà để giảm cân nên chỉ có thể ngửi để đỡ thèm, trông vô cùng đáng thương.
Trần Kim Bảo cố tình bưng một bát hoa đậu nành đến ngồi ở bậc thềm cạnh cô bé, ông ấy vừa ăn vừa gật gù.
“Ngửi xem có thơm không? Cố gắng vận động nhiều hơn để đốt cháy bớt chất béo đi, biết đâu đến lúc đó cháu sẽ được ăn?”
“Ô i oa...”
Lý Hồng Vân nhìn ra ngoài thấy con gái vừa chạy vừa khóc, chạy lâu như thế sẽ rất mệt nhưng cô bé vẫn không hề lười biếng mà dừng lại. Kiều Vượng có khuôn mặt bánh bao mập mạp dễ thương nhưng nét mặt hơi hung dữ.
“Con muốn ăn thịt!!!”
Lý Hồng Vân: ?
Quán Ăn Khuya đã mở, ban đầu hương thơm chỉ quanh quẩn ở bên trong quán thì giờ đã hoàn toàn lan tỏa ra ngoài.
Những người già bưng theo chiếc ghế đẩu ra ngoài ngồi trò chuyện ngắm nhìn mặt trời đang chậm rãi lui gót xuống núi, có những người đã quen với việc tiện đường ghé qua Quán Ăn Khuya để mua bữa tối rồi sau đó thay đổi địa điểm khác vừa ăn vừa trò chuyện.
Tin đồn về chuyện trước cửa hàng có ma ám đã hoàn toàn trở thành chuyện quá khứ, bây giờ chuyện náo nhiệt mới nhất là có người khách thuê nhà nào đó trong khu dân cư này xuất hiện trên bản tin sáng của đài phát thanh địa phương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



