Tết Trung Nguyên đã qua được mấy ngày rồi (rằm tháng bảy Âm lịch, theo tục xưa, vào ngày này phải đốt quần áo giấy, cúng tế người thân đã mất), sau khi lập thu thì chính là mùa đi biển, Diệp Tuyền lướt nhanh vòng bạn bè một vòng, những tấm ảnh mà lúc trước các ngư dân và nhà cung ứng đã thêm lúc trước và lịch trình ra khơi đều đã tràn ngập màn hình.
Dưới ánh mắt trời rực rỡ là mặt biển vô tận, ống kính vừa chuyển, lưới đánh cá đã vây được một đàn cá bật lên trên boong tàu, chỉ nhìn thôi cũng đã biết là thu hoạch rất tốt.
Thành phố Thanh Giang không ở ven biển, thế nhưng sự nhiệt tình của mùa đi biển vẫn tràn ra từ các siêu thị đồ tươi sống và từ trong miệng các ông bà chủ nhỏ.
Những hải sản đầu thu đã trải qua hai mùa sinh sản là mùa xuân và mùa hạ, tươi ngon béo bở nhất chính là cua, cá thu, mực, sò điệp, bất kể là nướng hay xào thì cho dù có ăn đồ hải sản biển như thế nào cũng tương đối thỏa mãn.
Diệp Tuyền đã đặt một mẻ đưa tới, quán ăn đêm cũng viết thực đơn mới nhất bày lên kệ.
Sủi cảo cá thu chính là một món ăn đặc sản của vùng vịnh thường xuyên ăn, cháo hải sản sống được rải một ít hải sản nhỏ vào bên trong, sò, cá, tôm đã nhả sạch bùn đất được đặt chung vào trong một cái bát, sau đó ăn những món quà của đại dương đến căng cả bụng.
Giá nướng thịt bình thường ăn đêm không thường xuyên lấy ra cũng đã được bày ra từ sớm, từng đĩa mực, cá và sò tỏi nóng hổi nhanh chóng được bày ra từng đĩa từng đĩa một, mùi thơm của thì là tỏa ra khắp phố.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


