Đảo mắt một cái, cửa hàng Quán ăn khuya sắp đóng cửa, Diệp Tuyền đang sắp xếp lại đồ ăn còn thừa, đồng hồ trên điện thoại di động vừa lúc rung lên một chút.
Kiếm Linh không hiểu ý nghĩa của ăn cơm, cũng không cần ăn cơm, thường thường anh ta chỉ nghe, lần lượt ghi lại danh sách cập nhật giúp cô.
Hiện tại hiển nhiên anh ta đã nghe lời Diệp Tuyền nói, bắt đầu giống một con người, quan tâm đến việc mỗi ngày ăn ba bữa.
Diệp Tuyền làm lại phần mềm nhỏ, cập nhật menu mới rồi gửi cho anh ta: “Đi thôi, đã đến giờ ăn tối rồi.”
Sau khi vào thu tháng tám, đầu thu còn khô hanh, nhưng ban đêm đã mát mẻ hơn. Buổi tối, Quán ăn khuya nấu cà ri thịt viên và đậu hũ, có hương vị rất lạ. Khi bưng một cái chén giấy nhỏ, có thể vừa đi vừa ăn, cản gió lạnh ở bên ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

