“Gâu gâu!” Đại Kim dùng sức lắc lắc cái đầu, trốn thoát ra khỏi lồng ngực của con người nhiệt tình quá mức này, lặng lẽ hất tay Dã Hạc ra, đi ra một mình.
Dã Hạc sờ lên cái mũi, móc từ ba lô ra một món đồ chơi cho chó, đuổi kịp Đại Kim.
Lộ Băng ngồi ở trong tiệm Quán ăn khuya, vừa quay đầu, cô ấy đã thấy Dã Hạc đuổi theo con chó, chạy quanh phố Hỉ Lạc một vòng rồi lại trở về. Đĩa ném chạy ở phía trước, con chó đuổi theo sau, người chạy ở phía sau cùng thở không ra hơi.
Ôi, có lẽ phải gọi là chó đuổi người thì thích hợp hơn.
Chó vàng quay đầu liếc nhìn Dã Hạc một chút, nó tạm dừng lại, trên mặt nó giống như viết “Mới bao lâu không gặp chủ nhân vẫn vô dụng như vậy, đành phải nhường cho người thiếu vận động là anh chút thức ăn này vậy” .
Lộ Băng nhấp một hớp canh để an ủi một chút, Dã Hạc và Đại Kim ôn lại chuyện cũ một hồi lâu vẫn không làm tăng tình cảm tốt đẹp đối với nhau.
Anh ta thật vất vả mới vào được cửa hàng một lần nữa, mệt mỏi chỉ muốn ngồi phịch ở bên bàn mà le lưỡi. Đại Kim nhẹ nhàng ngồi chồm hổm ở cửa, nhìn có vẻ còn có thể đại chiến mấy trăm hiệp nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

