Mùi hương quen thuộc ngay lập tức đã kéo anh ta trở về nửa năm trước, lúc đó khi anh ta vẫn còn đang ở đây thuê phòng, tăng ca cả ngày lẫn đêm, làm việc mệt cả một ngày, chỉ có đồ ăn ngon mới có thể an ủi được sự mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.
Đường Dịch càng thêm chắc chắn, mình đưa em họ tới đây là đúng.
Đường Dịch nhìn bà chủ Diệp bận bịu, không tiến lên chào hỏi. Anh ta nhìn trái nhìn phải mới tìm thấy đuôi hàng, sau đó tiện tay lấy một cốc nước mận chua từ trong thùng nước ép mận chua đặt ở trước cửa đưa cho cô gái.
“Tiểu Văn, em không thể ở trong nhà suốt ngày như vậy được. Nếu như ông bà nhìn thấy em như vậy cũng sẽ lo lắng đó. Anh họ nói cho em nghe, quán ăn này ăn xong tâm trạng sẽ tốt hơn, còn có cả may mắn nữa! Em đừng có nghĩ gì hết, cứ ăn một bữa thật ngon, sau đó nghỉ ngơi thật tốt, biết đâu ngày mai mọi thứ sẽ tốt lên thì sao.”
Nghe thấy anh ta nhắc tới ông bà, đôi môi của Đường Văn Văn hơi run lên, cô gái vẫn luôn cúi đầu chìm đắm trong thế giới của mình ngẩng đầu lên, sau khi nhìn rõ biển hiệu của quán ăn đêm, chiếc đèn vàng ấm áp với ánh sáng dịu treo ở bên cạnh, chiếu sáng đôi mắt bi thương đến chết lặng của cô ấy.
“ Được...” Đường Văn Văn khẽ đáp lại, không còn mấy câu trả lời như “đều được”, “không cần quan tâm đến em” như lúc đi trên đường nữa. Cô ấy vừa mới nói chuyện đã không kiềm được mà nuốt nước miếng: “Thơm quá.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


