Trương Nhan ăn xong hai viên hoành thánh cuối cùng, rơi vào trầm mặc.
Bây giờ anh mới hiểu tại sao đồng nghiệp lại ăn ngấu nghiến đến vậy.
Hoành thánh này thực sự quá ngon!
Hối hận, vô cùng hối hận.
Nhìn chiếc hộp giấy trống trơn sạch sẽ, rõ ràng ban nãy anh có thể ăn trọn một phần cơ mà.
Nước mắt bất giác ứa ra.
Anh túm lấy người cậu đồng nghiệp kia, lắc lư qua lại:
"Cậu trả hoành thánh lại cho tôi! Trả hoành thánh cho tôi!"
"Tại sao cậu lại ăn hoành thánh của tôi? Cậu muốn ăn sao không ăn phần của mình…"
Kiều Yên Nhiên dọn dẹp vệ sinh xung quanh xong xuôi, chuẩn bị lên xe ra về.
Cô không hề chú ý đến màn kịch náo loạn bên này. Đúng lúc chuẩn bị bước lên xe, đột nhiên có một người lao tới ôm chặt lấy chân cô.
"Bà chủ…"
"Hu hu hu hu, bà chủ có thể làm thêm cho tôi một phần nữa được không?"
"Tôi mới ăn được có hai viên thôi…"
"Cầu xin cô đấy…"
Đừng nói là bản thân Kiều Yên Nhiên, ngay cả du khách và người dân đứng xem náo nhiệt xung quanh, cùng khán giả trong phòng livestream đều kinh ngạc đến ngây người.
[Chỉ vì một phần hoành thánh thôi, có đến mức đó không?]
[Có thể ngon đến mức trực tiếp ôm đùi bà chủ ăn vạ cơ à?]
[Cười chết tôi rồi, mị thật sự tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra.]
[Hồi nãy tôi thấy ông anh này nhường hoành thánh cho anh bạn bên cạnh, không ngờ vẫn vớt vát được hai viên.]
[Ha ha ha ha ha, mấy bà không thấy ánh mắt nghiêm túc của những người xung quanh lúc ổng nhường hoành thánh đâu.]
[Cười không sống nổi, đúng là chẳng ai thoát khỏi định luật vả mặt mà.]
……
Lúc này, những người mấy hôm trước từng được ăn hoành thánh nhưng hôm nay đến muộn không mua được, nhìn thấy cảnh ngộ của Trương Nhan, trong lòng bỗng chốc dễ chịu hơn hẳn.
Ít ra họ còn từng được ăn trọn vẹn một phần, còn ông anh này từng có nguyên một phần hoành thánh bày ra trước mắt mà lại không biết trân trọng.
Ha ha ha ha ha…
Không được, không thể cười quá lớn…
Xung quanh thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng nín cười khúc khích. Chuyện này thực sự quá đỗi thú vị.
Kiều Yên Nhiên hơi bối rối cử động chân:
"Chuyện là… hết nguyên liệu rồi, tôi có muốn làm cũng chịu thôi."
"Hay là ngày mai anh đến sớm một chút, tôi chừa lại cho anh một phần nhé."
Trương Nhan nghe vậy càng muốn chết đi cho xong.
Công ty rác rưởi, hôm nay team building, ngày mai đã phải đi làm.
Chỗ làm lại nằm ở trung tâm thành phố, cách đây hơn một trăm cây số.
Muốn chạy tới đây ăn một bát hoành thánh là chuyện hoang đường.
Càng nghĩ, anh càng khóc thảm thiết hơn.
"Hu hu hu, sao tôi lại thảm thế này cơ chứ."
Các đồng nghiệp khác thực sự thấy quá mất mặt, vội vàng kéo Trương Nhan đứng dậy.
Một nữ đồng nghiệp ăn chậm, thấy dáng vẻ đau khổ của anh liền lên tiếng: "Tôi còn mấy viên hoành thánh trứng bắc thảo đây, hay là anh ăn tạm nhé. Đừng níu chân bà chủ nhà người ta nữa…"
Mất mặt, thật sự là quá mức mất mặt.
Nếu không phải đi cùng nhau, lại còn mặc đồng phục giống nhau, cô cũng muốn giả vờ như không quen biết người này.
Ai ngờ vừa nghe câu này, Trương Nhan lập tức đứng bật dậy.
Anh chạy ù tới trước mặt nữ đồng nghiệp, nở nụ cười nịnh nọt:
"Cảm ơn chị Lâm! Cảm ơn chị Lâm nhiều lắm!"
Kiều Yên Nhiên thấy người kia đã buông tha cho mình thì vội vàng leo lên xe ba gác.
Cô đạp xe chuồn thẳng, vừa đi vừa vuốt vuốt lồng ngực đang đập thình thịch.
Dân văn phòng làm thuê bây giờ đều cuồng nhiệt thế này sao?
Kiều Yên Nhiên ngẫm nghĩ, hồi trước lúc đi làm cô làm gì có tâm trạng cởi mở lạc quan đến vậy.
Khi về đến nhà ăn, nhà bếp đã được dọn dẹp sạch sẽ không tì vết. Ông bác bảo vệ tay cầm một chiếc hũ nhỏ, thấy Kiều Yên Nhiên về, nụ cười trên mặt càng thêm chân thực.
Hôm nay vợ ông ăn hoành thánh xong, tâm trạng tốt lên trông thấy, cả người nhìn cũng tươi tỉnh hơn hẳn.
Lúc ông đi làm, bà ấy còn dặn ông mang theo hũ dưa muối nhà tự làm để tặng cho cô.
Cũng không biết Kiều Yên Nhiên có thích hay không.
"Cô chủ về rồi à. Hôm nay về trễ hơn mọi ngày, hoành thánh khó bán sao?"
Kiều Yên Nhiên lắc đầu, giải thích là do hôm nay chuẩn bị nhiều hơn, làm thêm hẳn một thau lớn.
"Bán chạy lắm ông ạ, rất nhiều người thích hoành thánh cháu làm. Bà nhà ăn thấy thế nào ạ?"
Ông lão cười gật đầu: "Ăn ngon lắm, đó là bát hoành thánh ngon nhất tôi ăn trong bao năm qua đấy. À, đây là dưa muối ở nhà tự làm, hương vị cũng được lắm, cô nếm thử xem."
Kiều Yên Nhiên cầm lấy hũ dưa muối, lập tức nghe thấy tiếng của nó cất lên:
"Ây da, sao lại có cô bé xinh đẹp thế này nhỉ?"
"Có người yêu chưa? Hay để ta giới thiệu cho một mối nhé?"
"Hình như không ổn lắm, mấy món ăn ta quen biết có vẻ không xứng với cô bé xinh đẹp này."
Nụ cười của Kiều Yên Nhiên hơi cứng đờ. Sao đến cả thực phẩm mà cũng biết giục cưới vậy trời?
Dù vậy, cô vẫn nhận lấy hũ dưa muối của ông bác bảo vệ. Ở nhà vẫn còn thịt lợn mua từ trước, đột nhiên cô thấy hơi thèm món cơm phủ thịt băm xào dưa chua.
"Cháu cảm ơn ông, về nhà cháu sẽ nếm thử ngay ạ."
Rửa dọn xe cộ sạch sẽ cùng ông bác xong, cô liền lái xe lên núi.
Về đến nhà, Kiều Yên Nhiên nằm ngả lưng trên giường nghỉ ngơi một lát.
Vừa khéo chiều nay không có việc gì, sau khi cho mấy nhóc tỳ ăn uống no nê, cô liền dắt theo mèo lớn chuẩn bị lên núi thám hiểm.
Phạm vi của khu du lịch Nam Sơn rất rộng, gồm năm ngọn núi nối liền nhau. Tuy độ cao không lớn nhưng lại cực kỳ lý tưởng để tham quan vui chơi.
Thậm chí nơi này còn có sẵn khu vực dành riêng cho trò bơi thuyền vượt thác. Kiều Yên Nhiên xem qua loa lộ trình, cảm thấy khá thú vị.
Khu vực đã được khai thác chỉ nằm ở phía trước, phần phía sau vẫn chưa được đụng tới, do trận hỏa hoạn kia mà mọi thứ bị đình trệ…
Mấy ngọn núi phía sau cây cối um tùm xanh tốt. Có thể lờ mờ thấy vài con đường mòn nhỏ và cả những loài động vật chạy nhảy tung tăng.
Kiều Yên Nhiên thay đồ thể thao, theo chân mèo lớn đi khám phá khu vực phía sau con sông.
Thong thả rảo bước về phía sau núi, trên đường cô bắt gặp không ít rau dại, có điều giờ đã quá mùa nên phần lớn chúng đều già hết rồi.
Dọc đường lội suối trèo đèo, mèo lớn dẫn đường đi trước, còn đặc biệt tìm mấy quả dại mang đến cho Kiều Yên Nhiên.
"A Nhiên, em thấy con người trước đây hay ăn quả này lắm, chị nếm thử xem có ngon không."
Kiều Yên Nhiên nhìn kỹ, không ngờ lại là quả ngõa khai (tháng Tám nứt). Lớp vỏ ngoài đã nứt bung, để lộ phần thịt quả trong veo lấp lánh bên trong.
Thịt quả bao bọc lấy những hạt đen nhánh, xếp thành từng chuỗi trông như con sâu róm.
Tuy nhiên khi cắn một miếng thì vị ngọt lịm mang theo mùi thơm nức mũi lập tức lan tỏa.
Hương thơm này có phần giống sự pha trộn giữa dứa và xoài, lại phảng phất chút hương hoa cỏ dại.
Một mùi hương rất phức tạp cùng với kết cấu vô cùng kỳ lạ.
Công nhận là rất ngon, chỉ có điều nhiều hạt quá.
Lập tức toàn bộ gương mặt Kiều Yên Nhiên nhăn nhúm lại.
"Vãi chưởng, chua quá đi mất…"
Nhưng bù lại, hương thơm của nó đậm đà hơn hẳn dương mai mua ngoài chợ. Cô hái một ít định bụng mang về nấu mứt.
Dọc đường đi, cô còn lục tục bắt gặp loại sim rừng giống thứ bà lão từng tặng.
Hoa sim nở rất đẹp, đan xen cùng những chùm quả.
Hái ăn thử vài quả, mùi vị quả thực rất ngon, nhưng cô không định mang về thêm.
Ngay lúc Kiều Yên Nhiên đang cùng mèo lớn khám phá xung quanh thì bỗng có tiếng sột soạt vang lên.
Đột nhiên một cục bông màu xám tro lao thẳng về phía Kiều Yên Nhiên.
Cô bị cục bông xám đó tông thẳng vào lòng.
"Đừng giết tôi! Đừng giết tôi!!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


