Kiều Yên Nhiên vừa đỗ xe đẩy hàng xong, đã có mấy người bước tới.
"Bà chủ, cô đến rồi, tôi thèm hoành thánh của cô muốn chết."
"Hôm nay có hoành thánh trứng muối không? Món đó ngon bá cháy."
"Đúng vậy, hôm qua tôi còn tưởng hoành thánh trứng muối kết hợp kỳ quặc thế chắc chắn không ngon, ai ngờ lại mĩ vị đến vậy."
"Bây giờ ăn được chưa?"
"Hôm nay cô làm nhiều một chút nhé."
Kiều Yên Nhiên bị một nhóm thực khách nhiệt tình vây quanh.
Cô không chen được câu nào, ngay cả chỗ xếp hàng cũng chưa sắp xếp xong mà mọi người đã sốt sắng muốn ăn hoành thánh rồi.
Kiều Yên Nhiên vừa định mở miệng, chợt nghe một người anh lớn tiếng nói:
"Mọi người mau xếp hàng đi! Không thấy bà chủ không vào được à? Cứ thế này thì lát nữa mới có hoành thánh mà ăn đấy."
Những người xung quanh nghe vậy, nhìn lại tình cảnh của Kiều Yên Nhiên liền vội vàng tìm chỗ xếp hàng ngay ngắn.
Lúc này Kiều Yên Nhiên mới có cơ hội lên tiếng:
"Hoành thánh hôm nay là nhân cà rốt và nhân trứng bắc thảo. Hoành thánh cà rốt mười lăm tệ, hoành thánh trứng bắc thảo mười tám tệ một bát."
Hương vị hoành thánh lại đổi, nhất thời không ít người kêu gào than vãn.
"Sao lại đổi vị mới rồi? Không còn vị trứng muối của hôm qua nữa à?"
"Hu hu hu, còn hoành thánh tôm tươi của tôi đâu, món tôi yêu thích nhất cũng không còn nữa."
"Hu hu hu, bao giờ hoành thánh thịt tươi mới quay lại vậy."
Khán giả trong phòng livestream thấy họ than vãn thì bắt đầu hả hê.
[He he, thấy họ như vậy là tôi vui rồi.]
[Hu hu hu, hoành thánh của streamer làm thật sự ngon đến thế sao? Muốn đi nếm thử quá.]
[Nói một câu công bằng, trù nghệ của streamer thật sự rất tuyệt. Cô ấy tự nấu đồ ăn cho mình cũng thơm như vậy, hoành thánh làm ra chắc chắn cũng vô cùng ngon.]
[Nói chứ, mọi người không thấy cái con 'phế vật' bảo vệ cấp một quốc gia trên sạp hàng kia à? Cười chết tôi rồi.]
[Hôm qua tôi đi tra rồi, đây là động tác cầu hoan của hạc trắng phương Đông. Con chim lớn này đang làm cái gì vậy?]
[Ha ha ha ha, con chim lớn đã thành công xoa dịu sự lo âu vì không được ăn hoành thánh của tôi.]
[Cười muốn nội thương.]
…
Hoành thánh hôm nay vẫn được hoan nghênh như trước. Cô phát hiện có không ít gương mặt lạ lẫm đến mua.
Nhìn dáng vẻ này, hẳn là du khách đi ngang qua đây, lướt Tiểu Hồng Thư và video ngắn biết hoành thánh ở đây ngon nên ghé tới check-in.
Nhóm người Trương Nhan chính là một trong số đó. Bình thường công ty hay bắt tăng ca, khó khăn lắm mới được ra ngoài team building bằng quỹ công.
Nghe nói môi trường bên này rất tuyệt, có một khu rừng cung cấp oxy tự nhiên. Tuy một phần đã bị thiêu rụi, nhưng nửa còn lại vẫn rất đáng để tham quan.
Thêm vào đó, công ty keo kiệt quá mức, ngân sách chỉ đủ đến đây chơi.
Anh dẫn một nhóm người của công ty tới, đang chuẩn bị liên hệ với người quản lý để đặt sơn trang thì lướt trúng video cùng thành phố.
Biết ở đây có một hàng hoành thánh đặc biệt ngon, cả nhóm liền rầm rộ kéo đến.
Bảy tám người nhìn thấy hàng dài dằng dặc, nhất thời có chút không dám tin.
"Chỉ là một bát hoành thánh thôi mà, sao lại có nhiều người xếp hàng thế này?"
"Các sạp hàng xung quanh bị sao vậy? Sao không có lấy một bóng người, mấy ông bà chủ đi đâu hết rồi?"
Con phố này thật sự quá quỷ dị, chủ quán của các sạp hàng đều biến mất sạch.
Xe đẩy hàng xếp chật ních, nhưng chỉ có một sạp là có người xếp hàng, những chỗ còn lại thì vắng vẻ đìu hiu.
Trông vừa náo nhiệt lại vừa quạnh quẽ.
Bọn họ đi theo dòng người đến chỗ xếp hàng, thấy không ít người đang bàn tán.
Một bác gái nhìn phần nhân trên sạp của Kiều Yên Nhiên.
"Mọi người nói xem hôm nay bà chủ chuẩn bị bao nhiêu hoành thánh? Tôi mua hai mươi suất chắc không quá đáng đâu nhỉ."
"Bà mua nhiều thế làm gì? Hoành thánh ngon thì ngon thật, nhưng không để được lâu đâu, bà cứ mua ít thôi!"
"Đúng đấy, bà mà mua nhiều thế thì người xếp sau phải làm sao?"
"Các người thì hiểu cái gì! Các người có biết hoành thánh này ngon cỡ nào không? Cất vào tủ lạnh, tối đói bụng chỉ cần lấy một suất cho vào lò vi sóng, vỏ có nát một chút nhưng hương vị vẫn cực kỳ tuyệt vời."
…
Nhóm người Trương Nhan nghe mấy người kia trò chuyện mà trố mắt ngoác mồm.
Nếu anh nhớ không lầm, những người lớn tuổi cỡ này ghét nhất là ăn đồ vỉa hè, vậy mà bây giờ lại đòi mua nhiều hoành thánh như thế để mang về ăn dần.
Đúng là khó tin.
Điều này càng khiến họ tò mò không biết hoành thánh này rốt cuộc ngon đến mức nào.
Bọn họ xếp ở cuối hàng, cũng coi như may mắn.
Hai người xếp ngay sau họ chính là những người mua cuối cùng trong đợt bán này.
Mỗi người bưng một bát hoành thánh, ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt của nước luộc gà.
Gương mặt tràn đầy vẻ khó tin.
"Nước luộc gà này cũng tươi ngon quá đi mất! Mùi thơm đậm đà mà không hề bị ngấy."
"Hơn nữa nếu không nhìn nhầm, nước dùng này được ninh từ gà mái già, ngon hơn hẳn canh mẹ tôi nấu."
Một miếng hoành thánh trứng bắc thảo đưa vào miệng, mùi thơm đặc trưng lập tức ùa tới. Cảm giác lòng đào sền sệt độc đáo của trứng bắc thảo quyện cùng hương thơm đặc thù và nhân thịt.
Vị mặn và tươi ngọt đan xen. Cắn một miếng, thậm chí còn nhai được cả những hạt trứng bắc thảo nhỏ.
Mấy người vốn dĩ không thích ăn trứng bắc thảo, nay ăn loại hoành thánh này lại cứ ăn tì tì từng miếng một, hoàn toàn mặc kệ ánh mắt của người xung quanh.
"Cái này cũng quá ngon rồi! Đây là món hoành thánh thần tiên gì vậy? Là bát hoành thánh ngon nhất tôi từng ăn trong đời."
Trương Nhan thấy đồng nghiệp say mê như điếu đổ.
Thật sự ngon đến thế sao?
Chỉ là một bát hoành thánh bình thường thôi, làm gì ngon đến mức ấy?
Trên tay anh là hoành thánh cà rốt. Bình thường anh ghét nhất là ăn loại củ này.
Nhưng hết cách rồi, lúc đến cuối cùng chỉ còn lại vị cà rốt. Cầm bát hoành thánh trong tay, nhất thời anh có chút do dự.
Thấy đồng nghiệp bên cạnh ăn ngấu nghiến, nhoáng cái đã đánh bay bát hoành thánh của mình.
"Tôi không thích ăn cà rốt, cậu thích thì cậu ăn đi."
Anh không hề để ý những người xung quanh đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ.
Cứ như thể anh vừa bỏ lỡ một món bảo bối nào đó.
Trương Nhan không thèm bận tâm, chỉ là một bát hoành thánh thôi mà…
Cậu đồng nghiệp vừa nhận lấy bát từ tay Trương Nhan, lập tức nhét một viên hoành thánh cà rốt vào miệng.
Cảm giác và hương vị hoàn toàn khác biệt so với hoành thánh trứng bắc thảo. Nếu vị trứng bắc thảo là sự đan xen giữa mặn và tươi ngon, thì vị cà rốt lại mang đến sự thanh ngọt.
Cắn một miếng, kết cấu của cà rốt vô cùng rõ ràng, có chút lợn cợn nhẹ nhưng phần lớn là vị ngọt ngào của loại củ này.
Không quá gây chú ý nhưng lại đặc biệt ngon miệng.
Cậu ta ăn hết miếng này đến miếng khác, đến cuối cùng chỉ còn lại hai viên, lương tâm hiếm hoi mới trỗi dậy.
Cậu hơi ngại ngùng nhìn Trương Nhan:
"Anh ơi, hoành thánh này thật sự rất ngon, anh có muốn nếm thử không?"
"Cũng được…"
Trương Nhan nhìn hai viên hoành thánh cuối cùng, lại nhìn dáng vẻ điên cuồng của những người xung quanh, nhất thời cũng sinh lòng tò mò.
Dù sao cũng đến đây rồi.
Nếm thử một miếng chắc không sao đâu.
Tuy luôn cảm thấy cà rốt có mùi ngai ngái rất nồng, nhưng thấy mọi người ăn uống vui vẻ thế kia, hẳn là ngon lắm.
Anh cẩn thận dùng thìa xúc viên hoành thánh cuối cùng đưa vào miệng. Lúc này, trong lòng anh vẫn còn chút ghét bỏ.
Thế nhưng ngay khi nếm thử, cả người anh lập tức chấn động.
Cái này…
Hoành thánh này…
Sao hoành thánh này lại có thể ngon đến vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


