Nghe những lời phát biểu sến súa của con cá chép, Kiều Yên Nhiên cảm thấy huyệt thái dương giật giật đau nhức. Sao trên đời lại có con cá sến súa cợt nhả đến mức này cơ chứ… Đợi đến khi cá vàng đều hai mặt, cô cho một lượng nước vừa đủ ngập thân cá vào chảo.
Sau đó, cô để sang một bên tiếp tục hầm. Khi nước canh chuyển sang màu trắng sữa, cô múc ra một nửa rồi chia thành nhiều phần. Phần còn lại trong nồi được thêm đậu phụ vào, tiếp tục đun khoảng năm phút.
Cô cẩn thận gỡ riêng phần thịt cá và nước hầm, đặt vào chậu nước lạnh để hạ nhiệt. Lúc canh cá nấu xong thì hai món ăn còn lại cũng vừa vặn hoàn thành. Bày biện lên bàn ăn, cô chụp một bức ảnh cận cảnh.
Khán giả trong phòng livestream nhìn thấy liền thèm thuồng chảy cả nước dãi.
[Trời đất ơi, nhìn đẹp mắt quá đi mất. Đây chính là bữa ăn xinh đẹp trong truyền thuyết đó sao.]
[Đâu chỉ đẹp thôi, nhìn còn cực kỳ kích thích vị giác nữa. Sao mấy hãng điện thoại không phát minh ra loại có thể ngửi được mùi vị nhỉ, tôi đang cần gấp một cái đây.]
[Giờ phút này tay tôi đã tự động mở app đặt đồ ăn rồi. Còn câu thề thốt giảm cân hôm qua thì coi như tôi chưa từng nói gì đi.]
[Cho tôi ăn một miếng, cho tôi ăn một miếng đi mà, nhìn ngon quá.]
Kiều Yên Nhiên chia canh cá cho mèo mẹ và chú mèo lớn, vợ chồng hạc trắng phương Đông cũng được chia một phần. Cô xoa đầu mèo lớn:
"Đây là con mồi hôm nay em mang về đấy. Em nếm thử xem có ngon không nào."
Chú mèo lớn đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi từ lâu. Nó nhường vợ uống trước, thấy vợ uống ngon lành thì mới bắt đầu ăn chung. Mùi vị thơm phức này ngon hơn hẳn con mồi mà nó tự mang về. Đúng là một nhân loại kỳ diệu!
"Nhân loại lương thiện ơi, chị giống hệt như miêu thần trên trời vậy. Sao chị có thể làm ra món ăn ngon đến thế này chứ."
"Em thích chị lắm, thích cả đồ ăn chị nấu nữa."
Lời khen ngợi chân thành của chú mèo lớn khiến hai má Kiều Yên Nhiên hơi ửng đỏ. Sao bé mèo này lại khéo miệng thế nhỉ? Có điều, cứ bị gọi là nhân loại lương thiện mãi, cô nghe cũng thấy hơi kỳ cục. Tương tác với khán giả xong xuôi, cô tắt luôn luồng phát sóng trực tiếp.
Kiều Yên Nhiên dặn dò đám động vật nhỏ trong nhà:
"Sau này đừng gọi chị là nhân loại lương thiện nữa. Cứ gọi chị là A Nhiên, đó là tên của chị."
Mèo cá và hạc trắng gật gù, cái đầu nhỏ của chúng vẫn chưa load kịp. Chúng cảm thấy hơi kỳ lạ. Nhân loại lương thiện thì cứ là nhân loại lương thiện thôi, gọi thế nào thì có gì khác biệt đâu cơ chứ? Nhưng thôi bỏ đi, Kiều Yên Nhiên đã nói vậy thì chắc chắn có lý do của chị ấy.
Ăn uống no say, Kiều Yên Nhiên lại ôm bé mèo đi ngủ. Cô hoàn toàn không hay biết những video livestream dạo gần đây của mình đã trở nên khá nổi tiếng trên mạng. Đặc biệt là cảnh hạc trắng phương Đông làm động tác cầu hoan trên nóc sạp hàng, cộng thêm sức hút từ động vật bảo tồn cấp một quốc gia.
Rất nhiều người đã nhấn theo dõi tài khoản của Kiều Yên Nhiên, kéo lượng người hâm mộ tăng vọt lên hơn một trăm ngàn. Cô cứ thế nổi đình nổi đám chỉ sau một đêm. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Kiều Yên Nhiên còn chưa kịp xem điện thoại đã thấy nguyên liệu đặt hôm qua được giao đến nhà ăn.
Kiều Yên Nhiên có thể nghe được tiếng nói của thực phẩm, và chính bản thân quả trứng muối cũng đã thừa nhận điều đó.
"Hé lô chị gái xinh đẹp, em không thích hợp để làm nguyên liệu nấu ăn đâu. Em bị lôi ra ngoài bỏ xó bảy tám ngày rồi, chị gái xinh đẹp cứ ném em đi cho xong."
Giọng nói của quả trứng muối yếu ớt vô lực, nghe như thể sắp tắc thở đến nơi. Tình trạng của nó trông có vẻ rất tồi tệ, xét trên mọi phương diện. Xem ra hôm nay cô chỉ có thể làm thêm nhiều hoành thánh ở hai vị kia.
Hai hương vị thôi cũng vừa vặn rồi. Sau khi trộn xong nhân, Kiều Yên Nhiên làm trước hai phần để cô và bác bảo vệ lót dạ. Cô lại gói thêm hai phần nhỏ đưa cho bác ấy.
"Bác ơi, bác mang phần này về cho bác gái nếm thử xem mùi vị thế nào nhé."
Bác bảo vệ cầm hai bát hoành thánh trên tay, trong lòng có chút kích động.
"Được rồi, đợi lát nữa tan làm bác sẽ mang về."
Kiều Yên Nhiên đưa mắt nhìn khu du lịch vắng tanh, nhà ăn cũng trống huơ trống hoác. Cô nghĩ bác ấy rời đi một lát chắc cũng không sao. Thế là cô lên tiếng:
"Bác cứ mang hoành thánh về nhà trước đi ạ. Hoành thánh để lâu ăn sẽ mất ngon đấy. Giờ cũng chẳng có khách khứa gì đâu, bác đi trước đi."
Từ cuộc trò chuyện hôm qua, Kiều Yên Nhiên biết bác bảo vệ sống ở ngay gần đây, đi chừng ba năm phút là tới nhà. Chạy ù về đưa bát hoành thánh thì tốn bao nhiêu thời gian đâu cơ chứ? Đâu cần thiết phải cứ giữ bác ấy ở lại.
Bác bảo vệ định há miệng từ chối. Thế nhưng nghĩ đến bát hoành thánh thơm phức, lại nhớ đến đã lâu rồi vợ mình không được vui vẻ, cuối cùng bác vẫn gật đầu đồng ý.
"Cảm ơn cô chủ, cảm ơn cháu nhiều lắm!"
Kiều Yên Nhiên vẫy vẫy tay. Thấy thời gian đã hòm hòm, cô liền lái chiếc xe hàng tới vị trí cũ ngày hôm qua. Lúc này khu vực dọn hàng đã có không ít người kéo đến. Bọn họ đứng xếp hàng hai bên đường, kiên nhẫn chờ đợi sạp hoành thánh xuất hiện.
Trong lúc Kiều Yên Nhiên chạy đến chỗ dọn hàng, bác bảo vệ cũng đã mang theo hai phần hoành thánh về tới nhà. Bà cụ đang nằm trên giường, quần áo trên người vô cùng sạch sẽ, bên dưới còn mặc bỉm người lớn. Nhìn thấy chồng mình quay về, trên mặt bà hiện rõ vẻ lo lắng.
"Ôi trời ơi ông làm sao thế này, giờ này đáng ra phải đang đi làm cơ mà? Có phải… có phải chỗ đó người ta đuổi việc ông rồi không…"
Hốc mắt bà cụ ngấn lệ, sốt sắng cất giọng hỏi. Bác bảo vệ vội vàng lắc đầu:
"Không có không có. Bà còn nhớ quán hoành thánh hôm qua tôi kể với bà không? Cô chủ dặn tôi mang về cho bà nếm thử đấy."
"Bà mau ăn đi, hoành thánh này ngon lắm. Lớp vỏ cực kỳ mỏng, rất thích hợp cho những người có tuổi như vợ chồng mình."
Bà cụ nắm chặt lấy tay chồng:
"Ăn hoành thánh nỗi gì chứ? Giờ đang là giờ làm việc của ông, ông đừng có chạy lung tung, mau quay về làm việc đi."
"Nhịn ăn một chút cũng có sao đâu. Lỡ như mất đi khoản tiền lương này, cuộc sống của chúng ta biết đắp đổi thế nào đây."
Giọng bà cụ trùng xuống:
"Đều tại tôi, đều tại cái căn bệnh này của tôi. Nếu không phải vì tôi, ông đã chẳng phải sống mệt mỏi đến nhường này…"
Biết vợ mình lại bắt đầu suy nghĩ luẩn quẩn, bác bảo vệ vội vàng mở hộp hoành thánh, múc một viên đút thẳng vào miệng bà.
"Bà đừng suy nghĩ lung tung nữa, ăn chút đồ đi. Vợ chồng mình sống với nhau bao nhiêu năm nay, sao tôi có thể bỏ mặc bà được."
Bà cụ định nói thêm điều gì, nhưng khoảnh khắc viên hoành thánh lọt vào miệng, đôi mắt bà chợt sáng bừng lên.
"Ngon quá đi mất!"
Viên đầu tiên bà cụ nếm thử chính là hoành thánh cà rốt. Cà rốt được thái hạt lựu rồi hấp sơ, khi trộn lẫn trong nhân thịt vẫn mang đến cảm giác rất rõ rệt. Lúc nhai có thể cảm nhận được chút lợn cợn nhỏ xíu, nhưng không hề gây khó chịu.
Vị ngọt của cà rốt hòa quyện hoàn hảo cùng nhân thịt đã tẩm ướp đậm đà, làm tăng thêm sự phong phú cho hương vị. Ngon quá đi mất, món này quả thực là quá xuất sắc!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



