Kiều Yên Nhiên dùng một trăm tệ bao trọn toàn bộ chỗ cà rốt này. Bà cụ cầm một trăm tệ, trong lòng có chút kích động. Nhưng bà nhanh chóng phản ứng lại, ánh mắt nhìn Kiều Yên Nhiên mang theo vẻ do dự.
"Cô gái à, cuộc sống của bà già này vẫn còn qua ngày được. Cháu mua nhiều rau củ thế này thì ăn sao cho hết."
Bà cụ tỏ vẻ chần chừ. Lúc đầu bà còn thấy may mắn vì bán được hết sạp rau. Thế nhưng ngẫm lại, người trẻ tuổi bây giờ kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì. Bà cụ vốn tính tình rộng rãi, rất thấu hiểu áp lực của thanh niên thời nay.
"Giờ những người trẻ tuổi như các cháu thật tốt bụng, sẵn lòng giúp đỡ người già như bọn bà. Nhưng những người già như bà cũng không thể hố các cháu được."
"Chỗ cà rốt này ngon thì ngon thật, nhưng mua nhiều thế này để lâu chắc chắn sẽ hỏng mất."
"Cô gái à, cháu mua một hai cân ủng hộ bà là được rồi. Cháu không cần phải tốn nhiều tiền thế đâu."
Bà cụ cứ lải nhải dặn dò không ngừng. Khán giả trong phòng livestream nghe vậy đều cảm thấy vô cùng ấm áp.
[Bà cụ tốt bụng quá đi mất. Thật lòng mà nói, trước đây tôi cũng từng gặp những người già như vậy, lần nào tôi cũng tiện tay mua cả đống rau củ.]
[Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy có người đẩy mối làm ăn ra ngoài đấy. Nghe bà nói mà thấy ấm lòng ghê.]
[Đây mới là những người già thực sự cần được giúp đỡ chứ. Quả nhiên, người tốt khi về già thì vẫn là người tốt.]
[Nhìn quần áo trên người bà cụ sạch sẽ gọn gàng, chắc hẳn cũng là người trọng thể diện. Bà dựa vào đôi bàn tay mình để kiếm tiền thì có gì mà phải mất mặt đâu.]
Kiều Yên Nhiên cũng không ngờ mình lại bị từ chối. Trên môi cô nở nụ cười, giọng điệu cũng dịu dàng hơn hẳn.
"Bà đừng lo, cháu có dọn hàng dưới chân núi. Chỗ cà rốt này cháu dùng để bán hàng, ngày mai dùng một ngày là hết sạch thôi ạ."
Bà cụ ngước nhìn Kiều Yên Nhiên. Rõ ràng bà không hiểu vì sao một cô gái xinh đẹp thế này lại phải đi bán hàng rong. Nhưng khi nghe nói sẽ không bị lãng phí, bà mới buông lỏng tay.
Bà dùng chiếc túi sạch sẽ cẩn thận xếp cà rốt vào trong, đồng thời lấy ra một túi quả nhỏ màu đỏ tía từ phía sau.
"Cô gái à, cháu là người tốt. Bà biết cháu muốn giúp đỡ bà già này, bà cũng chẳng có gì để báo đáp. Đây là trái cây rừng hái trên núi, bà biếu cháu nếm thử."
Một túi đầy ắp, trông chừng khoảng hai ba cân. Kiều Yên Nhiên cẩn thận quan sát nhưng vẫn không nhận ra đây là quả gì. Thế nhưng, bản thân thực phẩm sẽ tự biết cách giới thiệu.
Đám quả màu đỏ tía trong túi cất giọng, nghe có vẻ hơi trầm lặng.
"Chào chị gái xinh đẹp, em là sim rừng. Em là một loại sản vật hoang dã trên núi, có thể dùng để ngâm rượu hoặc nấu mứt trái cây…"
Sau khi giới thiệu xong, loại quả mang tên sim rừng này liền im bặt. Đây cũng là lần đầu tiên Kiều Yên Nhiên gặp một loại nguyên liệu ít nói như vậy. Sim rừng sao, cô chưa từng nghe qua.
Cô lấy một quả bỏ vào miệng nhai thử. Vị ngọt lịm lan tỏa, mang theo hương thơm đậm đà của hoa cỏ. Khán giả trong phòng livestream nhìn thấy loại quả này liền rôm rả bình luận.
[Đúng là cái thứ này rồi, chỗ chúng tôi gọi là quả Quảng Đông. Hồi nhỏ có người chuyên đi hái cái này đem bán, năm tệ một cốc. Ăn nhiều quá là không đi vệ sinh được đâu.]
[Eo ôi, lầu trên nói gớm quá, tối muộn rồi mà tôi vẫn đang ăn cơm đấy.]
[Chỗ chúng tôi gọi là quả sim. Nói thật thì ăn nhiều thứ này dễ bị táo bón lắm.]
[Quả này đem đi ngâm rượu thì ngon cực kỳ, hồi bé tụi tôi thích ăn thứ này nhất đấy.]
Kiều Yên Nhiên nhìn những dòng bình luận phổ cập kiến thức của cư dân mạng, may mắn biết thêm được loại quả rừng này. Sau khi cảm ơn bà cụ, cô rảo bước trong chợ rồi tìm được một quầy bán trứng bắc thảo chất lượng khá tốt.
Loại trứng này do nhà họ tự làm, mang theo mùi hương thuốc bắc thoang thoảng. Lột lớp vỏ bên ngoài ra, bên trong hiện lên những đường vân hoa tuyết tuyệt đẹp. Lòng trắng có màu nâu trong suốt, trông vô cùng bắt mắt.
Loại trứng bắc thảo vân hoa này có hương vị xuất sắc nhất, tất nhiên giá cả cũng chẳng hề rẻ. Một quả có giá ba tệ, nhưng quả thực rất đáng tiền. Cắn một miếng, lòng đỏ bên trong vẫn giữ được độ dẻo chảy vô cùng hấp dẫn.
Mua xong nguyên liệu, cô xách theo đồ gia vị và rau củ, dự định mang về cất vào tủ lạnh. Trở về với thành quả đầy ắp, cô vừa đến trước cửa thì chú mèo cá đã phấn khích chạy ra đón. Kiều Yên Nhiên dùng sức xoa xoa đầu con mèo lớn.
Bước vào trong, cô thấy mèo mẹ đang quấn quýt bên bầy con. Nhìn thấy cô về, nó đứng dậy rồi bước về phía cô. Nhờ được ăn uống no say, cơ thể mèo mẹ đã hồi phục không ít. Khuôn mặt nó thon gọn lại, phần bụng hơi nhô lên, trông không còn thê thảm như trước nữa.
Giọng điệu của mèo mẹ vô cùng dịu dàng.
"Nhân loại, trên người chị thơm quá đi."
Kiều Yên Nhiên đưa tay vuốt ve mèo mẹ rồi pha một cốc sữa dê.
"Phải bồi bổ sức khỏe cho tốt nhé. Đợi bầy con của em lớn lên thì chị sẽ bảo chúng đi bắt cá cho chị ăn."
Mèo mẹ gật gật đầu:
"Đương nhiên rồi, bầy con của chúng em lớn lên thì tài bắt cá chắc chắn là cừ khôi nhất."
Uống xong sữa dê, nó nằm ườn lên chiếc khăn bông. Đám mèo con ngửi thấy mùi sữa liền lúc nhúc bò tới. Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho chúng, phòng livestream của Kiều Yên Nhiên đã ngập tràn những bình luận mê mẩn đám mèo.
[A a a a, đám mèo con đáng yêu quá đi mất, nhưng mèo mẹ vẫn còn gầy quá.]
[Trông chủ kênh cứ như có thể trò chuyện thật với bọn mèo ấy, đáng yêu muốn xỉu luôn.]
[Nghe chủ kênh bảo mèo con lớn lên đi bắt cá cho mình ăn, thế mà mèo mẹ cũng đáp lại kìa. Đúng là đáng yêu lại còn ấm áp quá chừng.]
[Mấy bé mèo dễ thương thế này, vì sao lại không thể nuôi được cơ chứ.]
[Dễ có nguy cơ đi bóc lịch lắm nha!!]
Kiều Yên Nhiên cất nguyên liệu tươi vào tủ lạnh, lôi con cá chép lớn mà chú mèo cá mang về ra. Sau khi làm sạch nội tạng, con cá chỉ còn nặng chừng ba cân. Một mình Kiều Yên Nhiên chắc chắn là ăn không hết nên cô tính chia cho bọn nhỏ cùng ăn.
Để làm món canh cá chép, trước tiên phải rửa sạch cá, sau đó ngâm với hành, gừng và rượu nấu ăn một lát. Trùng hợp thay, dưới núi cô vừa mua ít đậu phụ, lát nữa có thể nấu món canh cá đậu phụ. Về phần món chay thì cô định làm cà rốt xào đơn giản, thêm một đĩa trứng bắc thảo trộn lạnh. Hai món ăn kèm một bát canh, một người ăn như vậy là vô cùng no nê rồi.
Trò chuyện với khán giả xong, động tác trên tay Kiều Yên Nhiên vẫn không hề ngừng nghỉ. Cô đem cà rốt đi rửa sạch, đặt lên thớt rồi cầm dao bắt đầu thái. Vốn sở hữu kỹ năng trù nghệ sơ cấp, đao công của cô cũng được coi là có trình độ khá tốt.
"Nhân loại đáng ghét kia, cô có nghe thấy bổn cá đang nói gì không hả."
"Còn không mau ra tay đi, cô làm thế là thiếu tôn trọng bổn cá. Tôi sẽ đi khiếu nại cô đấy."
Con cá này tính tình khá nóng nảy. Chỉ là hiện tại đang phát sóng trực tiếp nên Kiều Yên Nhiên không thể tương tác với nguyên liệu được. Cô dứt khoát cầm con cá lên, cho vào chảo chiên đến khi vàng đều hai mặt.
Trong chảo dầu vang lên tiếng xèo xèo, xen lẫn trong đó là tiếng kêu gào đầy biến thái của con cá chép.
"Đã, đúng là quá đã đi mất!"
"Tiêu hồn quá đi, quả nhiên số mệnh của thực phẩm chính là như vậy mà~"
"A a a~ Sao lại có kiểu mát-xa sướng thế này chứ~"
"Nhân loại, mau dùng chảo dầu lớn của cô biến tôi thành món canh cá thơm lừng đi nào~"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



