Giọng nói non nớt mang theo vẻ sợ hãi vang lên. Kiều Yên Nhiên còn chưa kịp phản ứng thì trong lòng đã xuất hiện thêm một cục bông nhỏ màu xám.
Hai cục bông nhỏ vùng vẫy trong lòng cô, không ngừng phát ra những âm thanh hoảng sợ.
"A a a, chết tôi rồi, chết tôi rồi!"
"Đừng mà, đừng mà, đừng giết tôi."
"Mẹ ơi, mẹ ở đâu?"
"Mẹ ơi cứu con với!"
Kiều Yên Nhiên nhìn kỹ, hóa ra trong lòng cô là hai cục bông nhỏ xíu với đôi mắt tròn xoe, trông cực kỳ đáng yêu.
Cô cẩn thận nâng hai cục bông lên. Thân hình tròn trịa cùng vẻ ngoài dễ thương của chúng lập tức chiếm trọn cảm tình của cô.
Đúng lúc này, mèo lớn ở bên cạnh đã nhanh chóng nhận ra điều bất thường. Nó nhìn chằm chằm vào hai cục bông trong lòng Kiều Yên Nhiên, gầm gừ đe dọa:
"Lũ chim thối tha đáng ghét, dám làm hại người của ta, xem ta có cắn chết bọn mi không!"
"Grừ~"
Kiều Yên Nhiên thấy dáng vẻ căng thẳng của mèo lớn liền vươn tay vuốt ve đầu nó để xoa dịu.
"Không sao đâu, hai nhóc con này không có ác ý."
Hai cục bông trong lòng ngửi thấy một mùi hương vô cùng an tâm, tò mò dùng đôi mắt to tròn nhìn ngó xung quanh, rồi lập tức chú ý đến Kiều Yên Nhiên.
"A a a, là con người!"
"Mẹ bảo con người đáng sợ lắm, hu hu hu, cô ấy có ăn thịt mình không!"
"Đừng mà, em còn chưa được ăn thịt bò mà mẹ hay kể cơ mà, em không muốn chết đâu."
"Anh cũng chưa được ăn."
Kiều Yên Nhiên phì cười, nhẹ nhàng xoa đầu hai nhóc tì dỗ dành:
"Không sao, không sao, chị không ăn thịt hai đứa đâu."
Mặc dù nói vậy, trong lòng cô lại đang thầm phỉ nhổ kỹ năng của cái hệ thống này đúng là quá hố người rồi!
Chỉ cần liếc mắt một cái, Kiều Yên Nhiên đã nhận ra ngay sinh vật này là cú mèo.
Cú mèo là động vật được quốc gia bảo vệ đấy, thế mà cũng nằm trong thực đơn ẩm thực sao?
Rốt cuộc hệ thống này tải dữ liệu từ thời đại nào vậy, nghĩ lại thấy hơi rợn người. Không khéo nó đã thu thập toàn bộ thực đơn trong năm ngàn năm lịch sử của Trung Hoa cũng nên.
Đến tận bây giờ, cô chưa từng gặp bất kỳ món "đồ ăn" nào mà mình không nghe được tiếng lòng của chúng cả.
Nghĩ ngợi miên man, nhưng động tác trên tay cô vẫn vô cùng nhẹ nhàng.
Cú mèo nhỏ trừng đôi mắt tròn xoe, cái đầu lúc lắc lên xuống theo nhịp vuốt ve của Kiều Yên Nhiên. Trông chúng ngốc nghếch đến lạ, thậm chí còn thoải mái phát ra tiếng "khò khò" thư giãn.
Cũng đáng yêu phết.
"Thoải mái quá, sướng hơn cả lúc mẹ vuốt ve mình nữa."
"Hu hu hu, hay là nhận con người này làm mẹ luôn đi."
"Em cũng muốn, mẹ đã ba ngày không xuất hiện rồi, em sắp chết đói đến nơi rồi đây."
Nghe câu này, Kiều Yên Nhiên thấy vừa buồn cười lại vừa xen lẫn chút lo lắng cho tình hình của cú mẹ.
Cô nhẹ giọng hỏi: "Hai đứa làm sao thế này? Sao tự nhiên lại rơi xuống, có bị thương ở đâu không?"
Nhóc tì nhanh nhảu đáp, tinh thần có vẻ khá tốt.
"Không bị thương đâu. Nhân loại ơi bọn em đói quá, có gì ăn không?"
Đôi mắt to tròn chằm chằm nhìn Kiều Yên Nhiên, lớp lông mềm mại trên người khẽ xù lên trông chẳng khác nào một cục bông xám nhỏ.
Trên trán chúng còn có hai cái sừng lông nhỏ xíu, kết hợp với đôi mắt tròn xoe, dáng vẻ thoạt nhìn vừa ngố vừa cưng. Hơn nữa, chúng lại rất dạn dĩ, ríu rít đòi Kiều Yên Nhiên cho đồ ăn.
Lúc này Kiều Yên Nhiên cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà đi dạo trên núi nữa. Nhất là khi nghe cú nhỏ bảo mẹ chúng đã ba ngày chưa về, trong lòng cô bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Động vật hoang dã có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào. Trong tình huống đang nuôi con mọn mà ba ngày không về, khả năng cao là cú mẹ đã gặp chuyện bất trắc.
Hai cục bông này thoạt nhìn mới sinh chưa được bao lâu, lông tơ trên người còn chưa thay hết, cánh cũng chưa cứng cáp. Nếu cứ bỏ mặc chúng giữa rừng sâu, nguy cơ mất mạng là cực kỳ cao.
Chẳng hạn như vô tình rớt từ trên cây xuống giống hôm nay, hoặc bị các loài thú săn mồi khác ăn thịt.
Nghĩ đến đây, Kiều Yên Nhiên không khỏi xót xa.
Nếu không nhìn thấy thì thôi, đằng này hai nhóc tì lại rơi trúng người cô, làm sao cô có thể trơ mắt nhìn chúng gặp nạn được.
Thế là cô quyết định mang chúng về nhà.
Kiều Yên Nhiên vuốt đầu hai cục bông: "Hai đứa theo chị về nhà trước được không? Ở nhà chị có nhiều đồ ăn ngon lắm, lại còn có thêm mấy người bạn nhỏ nữa…"
Nghĩ đến hạc trắng phương Đông, mèo cá ở nhà, rồi cả con mèo mướp đang ngồi chồm hỗm làm vệ sĩ bên cạnh…
Nhất thời cô có chút cạn lời.
Ba cái giống loài này nhìn kiểu gì cũng không giống như có thể chung sống hòa bình được.
Kiều Yên Nhiên khẽ thở dài. Thôi bỏ đi, cứ mang về đã rồi tính.
Lần theo con đường cũ, Kiều Yên Nhiên ôm hai con cú mèo nhỏ đi thẳng về nhà.
Mèo lớn đi trước dẫn đường, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn chằm chằm vào hai sinh vật lạ trong tay cô. Tốc độ lúc về nhanh hơn lúc đi rất nhiều do Kiều Yên Nhiên chủ động rảo bước.
Vừa về đến nhà, cô liền lấy thịt bò và ức gà trong tủ lạnh ra thái thành từng sợi mảnh, cẩn thận bón từng chút một cho hai nhóc tì.
Hai đứa nhỏ nhịn đói suốt ba ngày, tuy tinh thần thoạt nhìn vẫn ổn nhưng thực chất đã đói lả, chẳng còn chút sức lực nào. Nếu không thì chúng cũng chẳng đến mức rơi từ trên cành cây xuống.
Phải biết rằng móng vuốt của cú mèo cực kỳ sắc bén, có thể bám chặt lấy cành cây và cào ra những vết hằn sâu hoắm. Dù chỉ là cú non, sức mạnh bẩm sinh của chúng cũng không thể xem thường.
Ăn uống no nê xong, hai cục bông đứng trên đĩa, một trái một phải ngoan ngoãn nhắm nghiền mắt lại.
Cái điệu bộ đáng yêu ấy khiến ai nhìn cũng phải rung động, trái tim như muốn mềm nhũn ra.
Kiều Yên Nhiên cẩn thận đặt chúng vào một căn phòng trống. Sau đó cô nhắn tin WeChat cho Lâm Tiễu Tiễu, tiện thể cập nhật luôn tình trạng của bầy chim non hạc trắng phương Đông.
…
Ở bên kia, Lâm Tiễu Tiễu vốn đang họp. Thấy tin nhắn nhấp nháy liên tục định không xem, nhưng khi liếc thấy tên người gửi là Kiều Yên Nhiên, cô liền chần chừ.
Nghĩ đến mấy con động vật quý hiếm nhà Kiều Yên Nhiên, cô lén mở WeChat ra kiểm tra.
Vừa nhìn thấy ảnh chim hạc trắng non và hai con cú mèo nhỏ, cô nàng lập tức thốt lên đầy kinh ngạc:
"Vãi chưởng!"
Cục trưởng đang chủ trì cuộc họp nghe thấy Lâm Tiễu Tiễu chửi thề thì giật mình, chưa kịp phản ứng lại.
"Lâm Tiễu Tiễu, cô đang nói cái gì vậy??"
"Có chuyện gì xảy ra sao?"
Cục trưởng Cục quản lý là một người phụ nữ trung niên, vốn xuất thân từ ngành quản lý y tế thú y. Nhờ lòng yêu thương động vật, bà đã cứu chữa không biết bao nhiêu con vật nhỏ. Bằng niềm đam mê cháy bỏng với các loài động vật hoang dã, bà đã từng bước leo lên vị trí lãnh đạo hiện tại.
Thế nên khi nghe Lâm Tiễu Tiễu bật thốt, phản ứng đầu tiên của bà không phải là phê bình mà là quan tâm hỏi han xem có chuyện gì.
Lúc này Lâm Tiễu Tiễu vẫn chưa hoàn hồn, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Một người đồng nghiệp ngồi cạnh cũng thấy lạ, tò mò ghé đầu vào xem. Vừa thấy bức ảnh trên màn hình, người đó cũng không nhịn được mà văng tục:
"Vãi chưởng, đang đùa nhau đấy à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



