Trường An buông tay, lúc này Tạ Dung run môi, lùi lại hai bước, vì đau đớn không nói nên lời, chỉ có thể căm tức trừng mắt nhìn Trường An rồi lại nhìn về phía cánh cửa thư phòng vẫn đóng im.
Hắn biết hôm nay mình không thể đưa người đi, chỉ có thể nghĩ cách khác, liền vô cùng không cam tâm bước từng bước nặng nề, quay người lại.
...
Buổi trưa, sau khi uống thuốc, Đới Anh ra khỏi phòng, tìm đến nha hoàn tên Thất Nguyệt, khẽ cúi người nói: "Thất Nguyệt tỷ tỷ."
Thất Nguyệt vội vàng đỡ nàng dậy: "Tiểu nương tử không cần khách khí như vậy. Nô tỳ đến để hầu hạ tiểu nương tử, tiểu nương tử hành lễ này chẳng phải làm nô tỳ chết khiếp hay sao? Thực sự khiến nô tỳ không biết phải làm thế nào."
Nàng ấy thấy vị Đới tiểu nương tử này tuy đang cười, nhưng nụ cười lại khiến người ta thương xót, thậm chí nàng ấy còn sợ tiếng cười của mình làm nàng giật mình.
"Tiểu nương tử tìm nô tỳ là có điều gì cần sai khiến ạ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)