Đậu đỏ lành lạnh áp vào da rất mát, da Yến Hạc Thanh trắng nõn, đeo vòng đỏ sậm nhìn đẹp vô cùng.
Bà cụ đon đả chào hàng, "Mỗi hạt đậu đỏ của bà đều được chọn lựa kỹ càng, đắt thì có đắt nhưng linh lắm, năm nay cháu sẽ có số đào hoa cho xem!"
Lục Lẫm mua hai chuỗi rồi đeo vào cổ tay trái, ngay cạnh chiếc đồng hồ hơn một triệu kia.
Anh nắm tay Yến Hạc Thanh lần nữa, mười ngón đan xen không hề buông ra.
Đoạn đường tiếp theo không ai đến xin số điện thoại nữa.
Lục Lẫm dẫn cậu tới nghe bình đàn.
Quán bình đàn nổi danh nhất Nhị Thập Kiều nằm trong con hẻm chẳng mấy nổi bật này.
Lối đi chật hẹp chỉ qua được một người, Lục Lẫm buông tay Yến Hạc Thanh rồi đi vào trước.
Trong hẻm còn có mấy quán trà và tiệm xăm nhưng khách rất thưa thớt, hoàn toàn trái ngược với đường lớn.
Đi thêm một đoạn, cánh cổng khắc hoa bên trái mở ra, so với quán trà và tiệm xăm quạnh quẽ, quán bình đàn lại là rượu ngon không sợ ngõ sâu, có rất nhiều khách nghe danh mà đến.
Tiếp tân áy náy nói: "Xin lỗi, nghỉ lễ khách đông quá nên phải hẹn trước một ngày ạ."
Lục Lẫm nói tên mình, tiếp tân nghe xong lập tức gọi nhân viên phục vụ dẫn họ lên lầu hai.
Lục tiên sinh này đặt phòng trên lầu hai từ nửa tháng trước.
Vừa lên lầu hai đã nghe được giọng hát du dương như nước chảy qua cầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


