Yến Hạc Thanh đóng cửa sổ lại, tiếng mưa nhỏ hẳn đi, cậu kéo kín áo sơmi rồi cài lại từng nút một.
Khi Lục Lẫm trở về thì nhà chính đã bật đèn, Yến Hạc Thanh ngồi cạnh bếp lò, rượu mơ được ủ ấm bằng nước nóng, cậu đang chống cằm đọc sách.
Ánh sáng dìu dịu phác họa góc nghiêng chăm chú của cậu, toát ra vẻ thanh cao thuần khiết không cho phép bất kỳ ai khinh nhờn.
Lục Lẫm đi tới khom người nhìn sách.
Vẫn là "Vụ ám sát ông Roger Ackroyd" lần trước, Yến Hạc Thanh đã đọc gần hết, chỉ còn khoảng mười trang.
Trên người Lục Lẫm có hương tuyết tùng mới tắm xong, còn thoang thoảng mùi nước mưa.
Lọn tóc ẩm ướt thỉnh thoảng phất qua vành tai Yến Hạc Thanh, Lục Lẫm không lên tiếng, Yến Hạc Thanh cũng im lặng, hai người giữ nguyên tư thế này yên lặng đọc hết đoạn cuối tiểu thuyết.
Lúc này Lục Lẫm mới ngồi xuống phía đối diện, cách xa Yến Hạc Thanh một chút.
Lục Lẫm rất hiếm khi có những lúc mất khống chế như bây giờ.
Thiếu niên vừa kiên cường vừa mong manh là người anh muốn che chở bằng mọi cách, anh vốn định chờ thời cơ thích hợp sẽ để quan hệ của hai người tiến thêm một bước.
Nhưng......
Lục Lẫm bất lực tự giễu, khi đối diện với Yến Hạc Thanh, sự tự chủ của anh luôn vô hiệu.
Anh muốn trở lại khoảng thời gian khá dài lúc nãy, cứ thế liều lĩnh đến cùng.
Anh biết rõ Yến Hạc Thanh sẽ không từ chối.
Nhưng cuối cùng vẫn không nỡ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

