Là kiểu nhà điển hình ở vùng sông nước, mấy gian nhà ngói một tầng, một dãy hành lang, còn có một khoảng sân.
Trong sân vang lên tiếng mưa rơi lộp độp, ánh đèn tù mù không thấy rõ nhưng Yến Hạc Thanh biết là lá chuối tây.
Trong sân có trồng chuối tây.
Trời mưa, Lục Lẫm dẫn Yến Hạc Thanh băng qua hành lang đến nhà chính.
Nhà ngói bật đèn sáng trưng, người trong nhà chính nghe thấy động tĩnh thì mở cửa đi nhanh ra đón, là một người đàn ông trung niên mang nét mặt tươi cười, "Lục tiên sinh, cuối cùng ngài cũng tới rồi."
Ánh mắt chuyển sang Yến Hạc Thanh, ông tự giới thiệu mình là lão Lý, "Vị này chắc là Yến tiên sinh nhỉ, mau vào nhà đi, mùa này nhiệt độ ở chỗ chúng tôi chênh lệch lớn lắm, ban ngày nóng mà ban đêm thì lạnh."
Tiếng phổ thông của ông xen lẫn tiếng địa phương của Nhị Thập Kiều, Yến Hạc Thanh lễ phép gật đầu, "Chào ngài."
Lục Lẫm treo dù lên, lão Lý nói: "Cơm để trên lò ấy! Tôi về nhà trước nhé."
Lục Lẫm gật đầu, lão Lý nhanh nhẹn mặc áo mưa mang ủng, không đi lối hành lang mà băng qua sân rồi đóng cổng rời đi.
Tủ giày cạnh cửa đặt hai đôi dép mới, Lục Lẫm lấy một đôi đưa cho Yến Hạc Thanh.
Mang dép đi vào nhà chính, hơi nóng xua đi cái lạnh của mưa trên người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

