Đôi môi mỏng dừng lại trên chóp mũi Yến Hạc Thanh.
Hơi thở nóng hổi xen lẫn mưa xuân ướt át.
Vách kính trên đầu bị mưa tuôn xối xả, đôi môi lập tức áp vào.
Mới đầu chỉ hôn nhẹ nhàng như muốn thăm dò, thấy Yến Hạc Thanh không kháng cự thì lập tức cạy mở đôi môi ngây ngô đáp lại kia.
Có những điều không học cũng biết, Lục Lẫm theo bản năng ôm chặt eo Yến Hạc Thanh, không cách nào dừng lại, từ từ hôn sâu hơn.
Cánh hoa rơi xuống lả tả.
Một lát sau, đôi môi nóng rực của Lục Lẫm thoáng rời ra, như có như không chạm vào cánh môi Yến Hạc Thanh, giọng nói trầm thấp khàn khàn mang theo chút lưu luyến say mê.
"Lúc hôn tốt nhất là nhắm mắt lại."
Yến Hạc Thanh nhắm mắt lại.
Đôi môi áp vào lần nữa.
Lúc nãy tối, giờ cũng tối nhưng cảm giác lại hơi khác biệt.
Giác quan của cậu càng thêm nhạy cảm, xúc cảm trên môi cũng mềm mại tinh tế hơn.
Còn có mùi tuyết tùng thoang thoảng.
Chẳng biết qua bao lâu, Yến Hạc Thanh lại mở mắt ra.
Bỗng nhiên một tia chớp lóe lên chiếu sáng cả không gian, dáng vẻ nhắm mắt của Lục Lẫm chợt hiện ra.
Anh đang hôn cậu đắm đuối.
Đầu óc trống rỗng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tiếng mưa xa xôi chợt gần trong gang tấc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


