Yến Hạc Thanh ở một mình, lều đơn cũng khá rộng nhưng khi Lục Lẫm tới thì lập tức trở nên chật chội.
Bật đèn lên, ánh sáng vàng cam dìu dịu khiến lều vải ấm áp hẳn lên, chăn và ruột gối do căn cứ chuẩn bị, còn vỏ chăn và bao gối do Yến Hạc Thanh đem theo, màu vàng nhạt thoang thoảng hương tuyết tùng.
Cạnh gối đặt một quyển sách.
Lục Lẫm liếc nhìn bìa sách, "Vụ ám sát ông Roger Ackroyd", tác phẩm của Agatha.
Quán bar kỳ quái, mọi người đều cuồng loạn, chỉ có Yến Hạc Thanh lặng lẽ pha rượu trong quầy, khuôn mặt gầy gò chẳng có chút sức sống nào.
Lúc đó Lục Lẫm còn nghĩ nếu mạnh tay một chút chắc sẽ bóp nát thiếu niên mỏng manh này.
Nhưng anh đã lầm.
Yến Hạc Thanh chính là gốc mai trắng mọc ở khe đá kia, kiên cường vươn lên, mạnh mẽ hơn bất kỳ người nào anh từng gặp.
Anh ngồi xuống hỏi, "Tôi có một phiên bản khác về diễn biến câu chuyện, cậu muốn nghe không?"
Vỗ vỗ mặt gối, áo khoác giả làm gối đã ra hình dạng, Yến Hạc Thanh đặt xuống cạnh gối mình rồi quay đầu sang, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc, "Câu chuyện?"
Hỏi xong mới sực nhớ ra chuyện thủy thủ và cá voi.
Cậu quay người lại đối diện với Lục Lẫm, vẻ mặt hiền hòa, "Phiên bản gì ạ."
Lục Lẫm nhìn sâu vào mắt cậu, "Tàu tiếp tế đến vì con cá voi kia."
Im lặng một lát ngắn ngủi, trong mắt Yến Hạc Thanh như có gì đó, lại giống như cái gì cũng không có, giây lát sau khóe miệng cậu cong lên, "Diễn biến này hình như cũng không tệ."
Không phải là chưa từng nghĩ tới.
Trong đầu cậu đã tưởng tượng vô số kết cục có thể xảy ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


