Yến Hạc Thanh không trả lời.
Lục Lẫm tháo đồng hồ để xuống đất, hệt như một luồng sáng phóng thẳng lên trời, chiếu sáng hang động chật hẹp.
Yến Hạc Thanh lẳng lặng nhìn Lục Lẫm, trong mắt thấp thoáng một tia sáng mờ nhạt.
Các loại thuốc thông thường đều có đủ, Lục Lẫm cầm miếng bông i-ốt cẩn thận sát trùng, sau đó bôi thuốc mỡ rồi quấn mấy vòng băng gạc.
Một loạt động tác hết sức lưu loát.
Cảm giác mát lạnh từ vết thương xua đi cơn đau nhức, ánh mắt Yến Hạc Thanh vẫn dán vào mặt Lục Lẫm.
Rốt cuộc cậu lên tiếng, "Anh hay bị thương lắm à?"
"Triệu Vĩnh là ai?" Lục Lẫm hỏi cùng lúc.
Yên tĩnh một giây ngắn ngủi, Yến Hạc Thanh nhẹ giọng nói, "Trưởng nhóm thực tập ạ."
Trước mắt Lục Lẫm hiện lên nam sinh ngoài thác nước.
Cao không quá 1m75, gầy nhom, nhìn chẳng mấy thông minh, anh thả ống quần Yến Hạc Thanh xuống, "Hồi đó tôi mê câu cá hoang dã nên thường xuyên lên núi tìm chỗ câu, bị thương là điều không thể tránh được."
Yến Hạc Thanh nhìn anh, "Anh mê thứ gì cũng nhiệt tình vậy sao?"
Lục Lẫm thu dọn hộp sơ cứu, "Rất ít thứ có thể làm tôi say mê, như hàng đặt theo mẫu chẳng hạn, từ trước đến giờ đều là vậy."
Anh lấy một chai nước rửa tay bơm ra xoa xoa, sau đó đưa sang Yến Hạc Thanh, "Rửa tay đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


