Yến Hạc Thanh chưa nhận được tin nhắn này.
Điện thoại đã hoàn toàn mất sóng.
Càng đi sâu vào trong cây càng cao, cây ở thủ đô còn đang nảy mầm mà nơi này bốn mùa xanh tươi, che khuất mặt trời, giữa trưa mà tối như ban đêm.
Thỉnh thoảng còn có những tiếng kêu kỳ quái không biết của con gì.
Triển Phinh Đình níu chặt Chu Vô Ưu thì thầm: "Hay là về căn cứ đi."
Một nữ sinh khác đi theo Cố Tinh Dã, luôn miệng kể chuyện cười.
Cố Tinh Dã không thấy buồn cười mà chỉ thấy phiền. Nhưng hắn không để lộ ra mặt mà hùa theo nữ sinh, thỉnh thoảng chọc cô cười khúc khích.
Triệu Vĩnh luôn đề phòng Cố Tinh Dã, xem hắn như kẻ địch số một, thấy hắn dễ dàng làm nữ sinh vui vẻ thì Triệu Vĩnh vừa ghét vừa ghen tị, hắn đảo mắt lòng vòng rồi tằng hắng một cái, tung ra chiêu độc của mình.
"Xem xong tụi mình vào hang đom đóm thám hiểm đi!"
Lời này vừa thốt ra thì tất cả mọi người đều nhìn về phía Triệu Vĩnh, kể cả Yến Hạc Thanh.
Giờ khắc này Triệu Vĩnh được chú ý hơn bao giờ hết, rốt cuộc Triển Phinh Đình cũng chịu nhìn thẳng vào hắn, Triệu Vĩnh hết sức hài lòng, lấy bản đồ vẽ tay ra khoe khoang.
"Bảo đảm những người khác không biết Hoài Sơn có hang đom đóm đâu! Ông anh đang học năm ba của tớ phát hiện ra đó, băng qua khu rừng này, rẽ trái đi thêm nửa tiếng sẽ có một thác nước, vách núi bên cạnh thác nước có lối vào, bên trong chính là hang đom đóm đấy."
Vẻ mặt hắn vô cùng sinh động, cứ như đã thấy tận mắt vậy, "Lớn lắm, mấy ông anh tớ vẫn chưa đi hết đâu, vừa rộng vừa nhiều đường, đi mấy tiếng mới ra được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
